Hyun-woo nắm chặt tay Soo-ah chạy ra khỏi biệt thự, chiếc xe của anh lao đi xé màn mưa đêm, hướng thẳng về phía bệnh viện nơi em trai cô đang điều trị. Trái tim anh đập loạn nhịp, một linh cảm chẳng lành như bóng ma lởn vởn quanh đại não. Anh biết cha mình — ông ta là một con cáo già không bao giờ chịu thua.
"Đừng sợ, Soo-ah. Anh sẽ đưa em và Min-ho rời khỏi Seoul. Chúng ta sẽ đi thật xa," Hyun-woo nói, giọng run rẩy như đang tự trấn an chính mình.
Soo-ah không đáp. Cô nhìn chằm chằm vào những ánh đèn đường nhòe nhoẹt qua cửa kính. Trong lòng cô, em trai Min-ho là ánh sáng cuối cùng, là lý do duy nhất để cô chịu đựng mọi sự sỉ nhục suốt ba năm qua. Nếu cha cô đã mất, thì Min-ho chính là mạng sống của cô.
Nhưng khi họ vừa đặt chân đến tầng hồi sức cấp cứu, một bầu không khí im lặng đến rợn người bao trùm lấy hành lang. Những y tá đứng cúi đầu, tránh ánh mắt của Soo-ah.
"Min-ho đâu? Em trai tôi đâu?" - Soo-ah lao về phía phòng bệnh, nhưng cánh cửa đã mở toang.
Bên trong, chiếc giường trắng tinh khôi giờ đây trống rỗng. Những máy móc từng kêu tít tít báo hiệu sự sống giờ đây lạnh ngắt, màn hình chỉ còn một đường kẻ ngang dài vô tận.
"Xin lỗi tiểu thư... mười phút trước, hệ thống điện của khu vực này đột ngột gặp sự cố, máy trợ thở đã ngưng hoạt động. Khi chúng tôi ứng cứu thì đã quá muộn..." - Tiếng vị bác sĩ già run run, ông không dám nhìn vào mắt Hyun-woo.
Soo-ah đứng khựng lại. Cô không gào thét, không khóc lóc. Cô bước chậm rãi đến bên chiếc giường, đôi bàn tay vuốt ve tấm ga đệm còn vương chút hơi ấm tàn dư.
"Min-ho à... chị về rồi đây. Chị mang anh Hyun-woo đến thăm em này..."
"Soo-ah..." - Hyun-woo bước tới, định chạm vào vai cô, nhưng ngay lập tức bị cô hất văng ra bằng một lực mạnh chưa từng thấy.
Cô quay lại nhìn anh. Đôi mắt ấy không còn là đôi mắt của người con gái yêu anh nữa. Đó là đôi mắt của một linh hồn đã chết, đầy rẫy sự căm thù và tuyệt vọng.
"Đây chính là sự cứu rỗi của anh sao, Cha Hyun-woo?" - Giọng cô bình thản đến mức rùng mình. - "Anh nói anh sẽ bảo vệ tôi? Anh nói anh sẽ bù đắp? Nhìn đi! Đây chính là cách nhà họ Cha các người bù đắp cho tôi sao?"
"Không phải anh... Soo-ah, nghe anh giải thích, chính là cha anh đã..."
"Đúng! Chính là vì anh!" - Cô thét lên, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng trào ra. - "Nếu tôi không gặp anh, nếu tôi không yêu anh, nếu tôi không trốn chạy cùng anh đêm nay... thì em trai tôi đã không phải chết! Anh là cái vận rủi của đời tôi. Các người đã giết cha tôi, giết thanh xuân của tôi, và giờ là giết luôn cả điểm tựa cuối cùng của tôi!"
Hyun-woo quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh biết cô nói đúng. Sự phản kháng của anh đã kích động con quỷ trong người cha anh, và cái giá phải trả lại là mạng sống của một đứa trẻ vô tội.
Soo-ah quỳ xuống bên giường em trai, ôm lấy chiếc gối trống không, tiếng khóc của cô nghẹn lại trong cổ họng thành những tiếng rên rỉ xé lòng.
"Biến đi..." - Cô thầm thì.
"Soo-ah..."
"Tôi nói ANH BIẾN ĐI!" - Cô vơ lấy lọ hoa trên bàn ném mạnh về phía anh. Những mảnh sứ vỡ găm vào trán Hyun-woo, máu chảy dài xuống mặt anh, nhưng anh không cảm thấy đau. Cơn đau thể xác này chẳng thấm thía gì so với việc nhìn thấy người mình yêu tan vỡ hoàn toàn.
"Tôi hận anh... Cha Hyun-woo. Tôi hận bản thân mình vì đã từng yêu anh. Tôi nguyện dùng cả đời này để nguyền rủa dòng máu đang chảy trong người anh."
Đêm đó, giữa căn phòng bệnh trắng xóa và cái chết của người thân duy nhất, sợi dây liên kết cuối cùng giữa Hyun-woo và Soo-ah đã chính thức đứt đoạn. Anh đã mất cô mãi mãi, ngay khi anh vừa tìm thấy sự thật để bảo vệ cô.
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng lần này, nó mang theo mùi vị của tro tàn và sự kết thúc.