Tiếng máy nhịp tim kêu tít tít đều đặn trong căn phòng bệnh sặc mùi hóa chất. Sở Ấu Vi nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần nhà trắng toát. Cơn đau thấu xương từ lồng ngực vẫn âm ỉ như muốn nhắc nhở cô về thực tại tàn khốc.
Mới chỉ vài giờ trước, vào ngày sinh nhật lần thứ năm mươi của mình, cô đã bị Hàn Phong – người đàn ông danh giá nhất thành phố này, cũng là người chồng danh nghĩa của cô suốt ba mươi năm qua – cầm con dao gọt hoa quả đâm xuyên tim.
Lý do thật nực cười. Chỉ vì cô đã quỳ xuống cầu xin ông ta cho cô được ly hôn, cho cô được quay về vùng quê nghèo để nhìn mặt Trần Minh – người chồng cũ của cô – lần cuối trước khi anh qua đời vì bạo bệnh.
"Ấu Vi, đến chết em cũng chỉ nghĩ đến thằng nghèo hèn đó sao? Vậy thì đi chết đi!"
Giọng nói gầm rú của Hàn Phong vẫn còn vang vọng bên tai cô như tiếng quỷ dữ. Hắn yêu cô theo cách cực đoan nhất, chiếm hữu cô bằng tiền bạc, giam cầm cô trong một lồng chim bằng vàng, và cuối cùng kết liễu cô khi không thể chiếm trọn trái tim cô. Khi hơi thở cuối cùng rời bỏ cơ thể, Sở Ấu Vi chỉ cảm thấy nhẹ lòng. Cô nghĩ mình cuối cùng cũng được giải thoát.
Thế nhưng, một cơn co thắt dữ dội ập đến. Sở Ấu Vi bật dậy trên giường bệnh, mồ hôi vã ra như tắm. Cô thở dốc, hai tay run rẩy chạm lên ngực trái. Không có vết máu, không có vết sẹo, chỉ có trái tim đang đập loạn nhịp dưới lớp áo bệnh nhân mỏng manh.
Cô nhìn quanh. Đây không phải phòng hồi sức cấp cứu của ba mươi năm sau. Đây là bệnh viện tư nhân mà cô từng nằm năm hai mươi tuổi, sau khi bị Liễu Như Yên đẩy ngã xuống hồ nước trong một buổi tiệc.
"Mình... trọng sinh rồi?"
Sở Ấu Vi lẩm bẩm, nước mắt trào ra. Không phải vì vui mừng, mà vì sợ hãi. Nỗi sợ hãi mang tên Hàn Phong đã ăn sâu vào tủy cốt của một người phụ nữ năm mươi tuổi. Cô hiểu rõ, vẻ ngoài hào hoa, si tình của gã đàn ông đó thực chất là một vực thẳm không đáy.
Cùng lúc đó, tại quán cà phê sang trọng đối diện cổng bệnh viện.
Một thanh niên có diện mạo cực kỳ xuất chúng đang ngồi bên cửa sổ. Anh ta mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản nhưng khí chất lại toát lên vẻ cao quý khó gần. Đôi kính gọng mảnh che đi đôi mắt sâu thẳm, nơi đang hiện lên những dòng ký tự xanh biếc mà không ai có thể nhìn thấy.
【 Đinh! Hệ thống Phản Diện số 001 xin chào ký chủ Lục Viễn. 】 【 Thế giới: Hiện đại – Hào môn oán thù. 】 【 Thân phận: Con trai của gia tộc họ Lục, anh em kết nghĩa của Nam chính Hàn Phong. 】 【 Nhiệm vụ chính: Trợ giúp Nam chính đầu tư cho Nữ chính Liễu Như Yên, đẩy nhanh quá trình ảo tưởng của cô ta, đồng thời thu thập giá trị oán hận của các nhân vật phụ để chuyển hóa thành sức mạnh. 】
Lục Viễn khẽ nhấp một ngụm cà phê đắng, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy giễu cợt. Anh vốn là một thiên tài tài chính ở thế giới thực, sau một vụ tai nạn máy bay thì bị ràng buộc với hệ thống này. Thay vì làm người tốt, hệ thống lại bắt anh đóng vai phản diện, âm thầm thao túng cục diện từ phía sau.
"Hàn Phong? Liễu Như Yên?" Lục Viễn lẩm nhẩm hai cái tên này.
Trong ký ức của nguyên chủ và cốt truyện của hệ thống, Hàn Phong là một gã cuồng si, nắm trong tay đế chế tài chính hùng mạnh nhưng lại bị Liễu Như Yên dắt mũi. Còn Liễu Như Yên, cô ta luôn tự xưng là "nữ chính" của thời đại mới, dựa vào việc biết trước một vài thông tin vụn vặt về xu hướng tương lai mà tự tin rằng mình sẽ trở thành tỷ phú số một thế giới sau mười năm nữa.
Cô ta dùng tiền của Hàn Phong để đầu tư vào những dự án điên rồ, coi thường tất cả những người xung quanh, và đặc biệt là luôn tìm cách giẫm đạp lên Sở Ấu Vi – người em họ xa nghèo khó.
【 Đinh! Cảnh báo: Nam chính Hàn Phong đang tiến vào bệnh viện để thăm Sở Ấu Vi. Ký chủ cần thực hiện nhiệm vụ đầu tiên: Ngăn cản sự thương hại của Nam chính đối với Nữ phụ, chuyển dời sự chú ý sang Liễu Như Yên. 】
Lục Viễn đứng dậy, thong thả chỉnh lại cổ áo. Anh không vội. Đối với một kẻ săn mồi như anh, việc phá hủy một người không phải là giết chết họ ngay lập tức, mà là nuôi dưỡng sự ngạo mạn của họ đến mức cực đại, để khi họ rơi xuống từ đỉnh cao, nỗi đau đó mới thực sự là tuyệt vọng.
Bước vào sảnh bệnh viện, Lục Viễn nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Hàn Phong. Hắn ta đang cầm một bó hoa hồng đỏ rực, gương mặt lạnh lùng thường ngày có chút nôn nóng.
"Hàn ca, anh đi đâu mà vội thế?" Lục Viễn lên tiếng, giọng nói ấm áp như gió xuân nhưng ẩn chứa sự tính toán.
Hàn Phong dừng bước, hơi nhíu mày khi thấy Lục Viễn: "Lục Viễn? Chẳng phải chú đang ở nước ngoài sao? Sao lại về đây?"
"Nghe nói anh đang 'đầu tư' cho một thiên tài kinh doanh tên là Liễu Như Yên, nên em về để hỗ trợ anh quản lý dòng tiền thôi." Lục Viễn cười nhạt, bước đến vỗ vai Hàn Phong. "Mà này, em thấy Liễu tiểu thư đang đứng ở sảnh sau kia kìa. Nghe nói cô ấy vừa trúng một hợp đồng lớn từ tương lai, đang đợi anh đến chia vui. Còn Sở Ấu Vi... chỉ là ngã nước thôi mà, có bác sĩ lo rồi."
Hàn Phong khựng lại. Trong đầu hắn, Sở Ấu Vi là một sự tồn tại nhạt nhòa, chỉ là một cô gái yếu đuối mà hắn vô tình cứu được. Ngược lại, Liễu Như Yên mới là người phụ nữ đầy tham vọng, giống như ánh hào quang rực rỡ khiến hắn tò mò.
"Như Yên đang đợi anh sao?" Hàn Phong hỏi lại.
"Đúng vậy. Cô ấy còn nói, mười năm sau, cô ấy sẽ đứng ngang hàng với anh. Một người phụ nữ thú vị như thế, anh lại nỡ để cô ấy đợi sao?"
Lục Viễn vừa dứt lời, trong đầu anh vang lên tiếng thông báo: 【 Giá trị thao túng +100. Nam chính đã chuyển hướng. 】
Hàn Phong gật đầu, ném bó hoa vào thùng rác ngay cạnh đó: "Chú nói đúng. Ấu Vi chỉ là chuyện nhỏ, dự án của Như Yên mới là chuyện lớn. Chú đi cùng anh chứ?"
"Tất nhiên."
Lục Viễn mỉm cười, nhưng ánh mắt anh lại liếc nhìn về phía phòng bệnh tầng 3, nơi Sở Ấu Vi đang đứng bên cửa sổ, nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng bó hoa bị ném đi.
Anh thấy rõ sự nhẹ nhõm trong mắt cô gái ấy khi thấy Hàn Phong rời đi, thay vì nỗi đau khổ như lẽ thường. Lục Viễn khẽ nheo mắt. Biến số chăng? Một nữ phụ trọng sinh và một nữ chính ảo tưởng, cộng thêm một nam chính điên rồ... Vở kịch này, xem ra thú vị hơn anh tưởng rồi.
Trong phòng bệnh, Sở Ấu Vi dựa lưng vào tường, hơi thở dần ổn định lại. Cô vừa thấy Hàn Phong ném bó hoa. Kiếp trước, bó hoa đó chính là khởi đầu cho sự chiếm hữu điên cuồng của hắn. Kiếp này, sự xuất hiện của người thanh niên đi bên cạnh Hàn Phong đã thay đổi điều đó.
"Người đó là ai?" Sở Ấu Vi tự hỏi. Cô không nhớ trong kiếp trước có sự xuất hiện của một nhân vật như Lục Viễn vào thời điểm này.
Bên ngoài, Liễu Như Yên đang kiêu ngạo đứng ở sảnh, tay cầm chiếc điện thoại đời mới nhất, gương mặt tràn đầy sự tự tin của kẻ nắm giữ vận mệnh. Cô ta lẩm bẩm: "Mười năm sau, mình sẽ là tỷ phú. Hàn Phong, Lục Viễn... tất cả các người rồi cũng chỉ làm thuê cho tôi mà thôi."
Vòng xoáy của tiền bạc, sự phản bội và trả thù chính thức bắt đầu từ giây phút này.