MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 15: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI – TRÒ CHƠI KẾT THÚC

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 15: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI – TRÒ CHƠI KẾT THÚC

1,003 từ · ~6 phút đọc

Tại biên giới phía Đông, không gian đột ngột nứt ra một khe hở hình lục giác tỏa ra ánh sáng tím điện tử. Ba bóng người bước ra, trang phục của họ là sự kết hợp kỳ lạ giữa áo choàng tu sĩ và những bộ giáp cơ khí đầy đèn led nhấp nháy.

"Oa, đồ họa của server này đỉnh thật đấy!" Một gã thanh niên có cái tên lơ lửng trên đầu – Hỏa Vương 99 – huýt sáo, tay xoay xoay một khẩu súng năng lượng. "Nghe nói Boss cuối của map này là một tên đại tể tướng không có tu vi? Chắc lại là loại Boss trí tuệ, máu giấy thôi."

"Đừng chủ quan." Một cô gái tên Linh Nhi lạnh lùng kiểm tra thông số trên cổ tay. "Hệ thống báo rằng 'Vận khí' của server này đang bị khóa bởi một mạng lưới dữ liệu lạ. Chúng ta cần tìm cái gọi là 'Linh mạch trung tâm' để hack vào đó."

Chúng không biết rằng, ngay từ giây phút chúng bước qua khe nứt, mọi chỉ số sinh học của chúng đã bị liệt vào danh sách "Virus ngoại lai" trên màn hình theo dõi của Thẩm Diệc Chu.

Tại kinh thành, Diệc Chu ngồi trong trung tâm điều khiển – một căn phòng ngầm chứa hàng ngàn khối tinh thạch đang nhấp nháy nhịp nhàng. Anh không nhìn vào gương, anh nhìn vào một bản đồ 3D hiển thị toàn bộ địa hình đại lục dưới dạng các luồng dữ liệu.

"Người chơi sao?" Diệc Chu gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn. "Bọn chúng coi sinh mạng ở đây là NPC, coi tài nguyên là điểm kinh nghiệm. Một lũ ký sinh trùng mang danh nghĩa khám phá."

"Thiếu gia, để muội đi tiêu diệt chúng." Tô Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, thanh kiếm của nàng giờ đây đã được tích hợp thêm các "Mạch dẫn năng lượng" để có thể chém đứt được các loại lá chắn công nghệ.

"Chưa cần đâu." Diệc Chu khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự tò mò của một nhà khoa học. "Ta muốn xem 'Hệ thống người chơi' của bọn chúng vận hành dựa trên giao thức nào. Thanh Sơn, kích hoạt Giao thức 01: Khu vực thử nghiệm."

Tại biên giới, nhóm người chơi bắt đầu tấn công một ngôi làng để "cày nhiệm vụ". Hỏa Vương 99 giơ khẩu súng lên định bắn một lão nông, nhưng khi hắn bóp cò, không có luồng năng lượng nào thoát ra. Khẩu súng chỉ phát ra tiếng tạch tạch vô dụng.

"Cái gì? Mất kết nối server à?" Hỏa Vương 99 hốt hoảng nhìn vào bảng điều khiển.

[Thông báo: Bạn đã đi vào khu vực 'Không gian quản lý của Thẩm Diệc Chu'. Mọi quyền truy cập năng lượng ngoại vi bị từ chối. Logic của bạn không phù hợp với quy định của địa phương.]

"Không thể nào! Đây là game cơ mà!" Linh Nhi hét lên. Cô ta định dùng kỹ năng "Dịch chuyển tức thời", nhưng thay vì biến mất, cô ta lại bị một lực hút cực mạnh kéo sầm xuống đất. Trọng lực ở khu vực này đột ngột tăng lên gấp mười lần.

Từ trong hư không, bóng dáng của Thẩm Diệc Chu hiện ra. Không phải bằng xương bằng thịt, mà là một bản thể ảo (Avatar) được nén từ linh khí đậm đặc.

"Chào mừng các vị đến với thế giới của ta." Diệc Chu đứng khoanh tay, nhìn bọn chúng với ánh mắt như đang nhìn những con vi khuẩn dưới kính hiển vi. "Ở đây không có nhiệm vụ, không có điểm kinh nghiệm, và quan trọng nhất... không có nút 'Hồi sinh'."

"Ngươi... ngươi là cái quái gì? NPC mà có thể can thiệp vào hệ thống của người chơi sao?" Hỏa Vương 99 lắp bắp, hắn cố gắng dùng thanh kiếm laser nhưng nó cũng chỉ lóe lên rồi tắt ngấm.

"NPC?" Diệc Chu bước lại gần, mỗi bước đi của anh khiến thực tại xung quanh rung chuyển. "Trong thế giới của các ngươi, ta có thể là một chuỗi mã nguồn. Nhưng ở đây, ta là quy luật. Các ngươi mang theo logic của thế giới khác đến đây để làm loạn, nhưng lại quên mất một điều căn bản: Kẻ nắm giữ máy chủ mới là người quyết định ai là thợ săn, ai là con mồi."

Diệc Chu giơ tay lên, không gian xung quanh ba người chơi bắt đầu co lại thành một khối lập phương màu trắng.

"Ta sẽ giữ lại mã nguồn của các ngươi để nghiên cứu về 'Ngoại vực'. Cảm ơn vì món quà công nghệ này."

Trong sự kinh hoàng của nhóm người chơi, họ bị nén chặt lại thành những viên tinh thể nhỏ. Hệ thống của họ – thứ mà họ tin là tối thượng – bị logic của Thẩm Diệc Chu bẻ gãy và nuốt chửng hoàn toàn.

Diệc Chu thu hồi bản thể ảo, ánh mắt anh quay lại với bản đồ toàn cầu. Anh biết rằng đây chỉ là nhóm khảo sát đầu tiên. Phía sau họ là một "Công ty trò chơi" hoặc một "Thực thể thần thánh" mạnh hơn rất nhiều.

"Thanh Nguyệt, Thanh Sơn." Diệc Chu ra lệnh, giọng nói đanh thép vang vọng khắp phòng điều khiển. "Bắt đầu triển khai Dự án: Vạn Lý Trường Thành Dữ Liệu. Chúng ta cần bao phủ toàn bộ đại lục bằng một lớp màng lọc năng lượng. Không một kẻ nào từ Ngoại vực được phép xâm nhập mà không có visa của Thẩm gia."

Tô Thanh Nguyệt nhìn những viên tinh thể trên tay Diệc Chu, nàng cảm nhận được một tương lai đầy sóng gió nhưng cũng đầy kích thích.

"Rõ, thưa thiếu gia!"

Thẩm Diệc Chu xoay chiếc nhẫn – giờ đây đã trở thành bộ não của cả thế giới. Anh lẩm bẩm: "Trò chơi này... chỉ có một người thắng cuộc duy nhất. Và đó chắc chắn không phải là các ngươi."