Nhị lão gia lúc này lại nhỏ giọng nói bên cạnh: “Hay là, ta đưa cho Quận chúa một cây giống khác? Tuy không lớn bằng cây kia, nhưng đã có nụ, cuối tháng đảm bảo nở hoa.”
Nhị phu nhân trừng mắt liếc ông một cái, Lão Quốc công gia liền lên tiếng, giọng điềm tĩnh: “Việc hôn sự của Chi nhi, đã định xong chưa?”
Nhị phu nhân biết ngay lão gia đang tìm cớ hoá giải bầu không khí, vội vàng nói: “Định rồi, định rồi ạ! Cũng nhờ lão gia làm chủ. Mấy hôm trước con có gặp đứa nhỏ ấy, dáng vẻ đoan trang, nói năng lễ độ, thực sự không tệ. Mẫu thân cậu ta thì ở Hải Ninh, còn thẩm thẩm lại ở bên này, nghe nói Tết Đoan Ngọ sẽ tới bái phỏng.”
Nghe đến chữ “Hải Ninh”, Tống Yên bất giác ngẩng đầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Nhị phu nhân, nhưng bà ta nhanh chóng dời mắt, rồi lại mỉm cười, quay sang đám người cùng bàn nói: “Đến lúc ấy sẽ mời mọi người tới uống rượu, gặp mặt đôi bên một lần.”