MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhát Khao Từ ChàngChương 1: Nhặt được một nam nhân

Khát Khao Từ Chàng

Chương 1: Nhặt được một nam nhân

667 từ

Trước cửa phòng vây đầy người, Vãn Phong đem rác rưởi ném vào trong thùng rác, đang muốn trở về thì bị lục thẩm ở trong thôn túm chặt lấy cánh tay.

"Vãn Phong à, nhà cháu lúc này chắc là đang phát tài đi, tiểu tử kia vừa nhìn thấy chính là kẻ có tiền, chờ cậu ta tỉnh lại, đoán chừng có thể cho nhà cháu một số tiền thật lớn đi."

Lục thẩm nói những lời này cũng chính là hỏi thăm bóng gió.

Ông trời không phụ lòng người, liền có người nhìn thấy cha mẹ Vãn Phong vội vội vàng vàng mà khiêng một nam nhân trở về.

Nghe nói người nọ ăn mặc quần áo của người thành phố, mọi người vừa thấy chính là kẻ có tiền, trên tay còn mang đồng hồ đắt tiền.

Lời này một truyền mười, mười truyền trăm, thật mau toàn bộ thôn dân ở chân núi đều đã biết, chạy nhanh lại đây vây quoanh mà xem.

Nhưng là người nọ đã hôn mê bất tỉnh, cha mẹ Vãn Phong kêu một ông lão bác sĩ lại đây cho người ta nhìn xem như thế nào nào, đem những người khác đều đuổi ra ngoài.

Bên ngoài người đứng ở cửa đợi nửa ngày, nhìn thấy Vãn Phong ra tới, đành phải lôi kéo nàng nói bóng nói gió mà hỏi thăm tình huống.

Vãn Phong biết các nàng nghĩ cái gì, ngoài miệng cười cười, "Lục thẩm, không thể nào, nếu anh ta tỉnh lại liền đưa anh ta đi, tiền gì đó ba mẹ cháu cũng sẽ không muốn lấy."

"Người ngốc mới không cần tiền, làm gì không cần?" Lục thẩm trong lòng thoải mái, ngoài miệng lại còn nói, "Này phải cho nhà cháu tiền, cháu liền có tiền đi học đại học, không cần ở lại trên núi này a."

Vãn Phong cười lắc đầu, không nói nữa, liền đi vào trong phòng.

Lục thẩm ở trước cửa cùng những người khác ríu rít mà nghị luận, nói qua nói lại, đơn giản chính là cái ý tứ kia.

Nhà của Vãn Phong có một cái vận may lớn, chính là sắp phát tài!

Thời điểm Vãn Phong vào nhà, vị lão bác sĩ chỉ vào nam nhân ở đang nằm ở trên giường nói, "Các người nhìn xem ở chổ này có phải là lỗ kim hay không?"

Vãn Phong và cha mẹ thò đầu lại gần xem, "Hình như là... Có ba cái lỗ kim."

Em trai Vãn Phong là Trình Vũ nhảy nhót chân lớn chân ngắn cũng muốn thò đầu lại gần xem, bị Vãn Phong giữ chặt lại, "Đừng phá, bài tập làm xong chưa?"

Trình Vũ quẹt miệng, "Chị, nhị Cẩu Đản bọn họ cũng chưa có làm bài tập, như thế nào em sẽ làm bài tập, em không nghĩ sẽ làm nha."

"Nhị Cẩu Đản bọn họ không có chị gái, em có phải hay không cũng nghĩ không có chị gái hả?" Vãn Phong một bên dọn dẹp cái bàn, một bên đem một bó hoa dại từ bên ngoài cắm vào trong cái chai, đặt lên bàn.

Trình Vũ bĩu môi, "Em không nghĩ như thế."

"Vậy ngoan ngoãn nghe lời, đi làm bài tập, viết xong thì đợi lát nữa chị gái mang em đi săn chim sẻ." Vãn Phong sờ sờ đầu cậu.

Tiểu hài tử quả nhiên lại lập tức cao hứng lên, "Tốt! Chị hãy chờ em!"

Phòng ở tổng cộng có ba gian, ở giữa là nhà chính, chổ ăn cơm có bàn ăn cùng mấy cái ghế dựa, trên tường dán đầy bản vẽ mẫu, hình như là mới mua đó là Vãn Phong chính mình vẽ, còn có Trình Vũ vẽ bùa lộn xộn.

Cha mẹ Vãn Phong ở phòng phía đông, phía tây Vãn Phong ở cùng với em trai Trình Vũ.

Trong phòng phía tây tổng cộng có hai giường ngủ, ngày thường Vãn Phong ngủ trên cái giường nam nhân đang nằm-- là ba mẹ Vãn Phong nhặt được từ trên núi.