Hành trình đi tìm Huyết Ấn Tình Yêu bắt đầu. Lăng Duệ đã sử dụng quyền lực và tài chính của mình để sắp xếp một chiếc máy bay tư nhân, nhưng sự Logic của anh ta vẫn phải nhượng bộ trước những quy tắc tâm linh của Hạ An. Mọi vật dụng cá nhân của họ đều được Hạ An vẽ bùa chú bảo vệ, và chiếc nhẫn bạch kim mang lời nguyền của Lăng Duệ được bọc kỹ bằng một lớp tơ vàng đã được trì chú, cố gắng ngăn chặn sự liên kết với Tịch.
"Máy bay di chuyển với tốc độ cao và xuyên qua nhiều tầng không gian, điều này có thể gây ra sự xáo trộn Linh lực, tạo điều kiện cho Tịch tấn công," Hạ An giải thích, khuôn mặt anh ta nghiêm nghị.
Quả nhiên, ngay khi máy bay cất cánh, không khí trong khoang lập tức trở nên lạnh buốt, dù hệ thống sưởi vẫn hoạt động. Lăng Duệ cảm thấy áp lực nặng nề đè lên ngực, một cảm giác quen thuộc mỗi khi Tịch hiện diện. Anh ta nắm chặt chuông đồng do Hạ An đưa.
Hạ An nhanh chóng lập một Trận Pháp Tiểu bằng chu sa và ba nén hương đặc biệt ngay trên chiếc bàn nhỏ. Mùi hương trầm ấm áp lan tỏa, đối chọi với sự lạnh lẽo vô hình.
"Tịch đang cố gắng dùng Linh lực Cảnh giới của nó để làm hỏng động cơ máy bay. Nó không thể chấp nhận sự Logic về tốc độ của anh đưa chúng ta ra khỏi tầm kiểm soát của nó," Hạ An thì thầm.
Lăng Duệ ôm chặt lấy Hạ An, truyền hơi ấm của mình. "Hãy dùng sinh khí của tôi. Đừng gồng mình chống đỡ một mình."
Hạ An tựa đầu vào vai Lăng Duệ, nhắm mắt lại. Anh ta cảm nhận được sự bảo vệ mạnh mẽ từ Lăng Duệ. Sự kết nối Duyên Lực của họ bùng lên, tạo thành một lá chắn ánh sáng màu vàng nhạt mà chỉ Hạ An có thể nhìn thấy, bao bọc lấy họ. Tịch, đang rình rập bên ngoài Trận Pháp, gầm gừ một cách vô vọng, luồng khí lạnh buộc phải rút lui.
Chuyến bay dài là khoảng thời gian họ gần gũi nhau nhất. Lăng Duệ đã nhìn thấy sự yếu ớt và sự hy sinh không ngừng của Hạ An. Anh ta nhận ra, tình cảm của mình đã vượt xa sự biết ơn hay trách nhiệm. Đó là sự chấp nhận tuyệt đối.