Nghi Lễ Khẳng Định Duyên Phận được thực hiện trong mật thất vào đêm khuya. Hạ An và Lăng Duệ ngồi đối diện nhau, giữa họ là Linh Cốt được đặt trên một đĩa ngọc và chiếc hộp Huyết Ấn Tình Yêu.
Sư Thiện Tâm chỉ thị: "Hai vị phải trao cho nhau lời thề của kiếp này, không phải bằng lời nói, mà bằng Linh lực và Duyên Lực."
Hạ An đặt hai tay lên ngực Lăng Duệ, nhắm mắt lại. Anh ta tập trung Linh lực và Duyên Lực của mình, truyền vào Lăng Duệ. Lăng Duệ cũng làm tương tự, cố gắng truyền đi sự ấm áp và lòng tin tuyệt đối.
Ngay khi Linh lực và Duyên Lực của họ giao thoa, căn phòng bỗng chìm vào không gian ảo ảnh do Tịch tạo ra.
Lăng Duệ thấy mình đứng trên đỉnh tòa nhà Thụy Cảnh. Tịch, với vẻ ngoài đẹp đến ma mị, hiện ra trước mặt anh ta.
"Ngươi định phản bội ta lần nữa sao, Dịch? Ngươi nghĩ một thứ tình cảm phàm tục có thể đánh bại Khế Ước Thần Hồn của ta?" Tịch gầm gừ.
Tịch bắt đầu tấn công vào sự kiêu hãnh của Lăng Duệ. Nó cho Lăng Duệ thấy hình ảnh anh ta trở nên giàu có và quyền lực như thế nào khi Tịch không tấn công. "Trở về với ta, và ta sẽ trả lại cho ngươi mọi thứ. Ngươi và ta mới là định mệnh vĩnh cửu."
Lăng Duệ cảm thấy sự cám dỗ ghê gớm của quyền lực và sự bình yên giả tạo. Nhưng anh ta nghe thấy giọng nói của Hạ An văng vẳng trong tâm trí: "Tin vào Duyên Lực của chúng ta!"
Lăng Duệ nắm chặt lấy chiếc chuông đồng. "Ngươi không phải định mệnh của ta! Ta đã chọn! Ta chọn sự thật và tình yêu của Hạ An!"
Ngay khi Lăng Duệ kiên quyết phủ nhận Tịch, Hạ An ở thế giới thực cảm thấy một luồng năng lượng nóng bỏng chạy dọc cơ thể. Duyên Lực của Lăng Duệ đã chiến thắng.
Hộp Huyết Ấn Tình Yêu rung lên.