Lăng Duệ, trong bộ dạng hỗn loạn hiếm thấy, đã quay trở lại căn hẻm tối. Anh ta không còn sự kiêu ngạo ban đầu, thay vào đó là sự sợ hãi và tuyệt vọng. Sự Logic về tiền bạc và quyền lực đã sụp đổ hoàn toàn trước màn hình máy tính trống rỗng.
"Tôi chấp nhận. Tôi cần anh, Hạ An," Lăng Duệ nói, khuôn mặt anh ta nhợt nhạt. "Dự án của tôi đã bị hủy hoại. Sức khỏe của tôi đã chạm đáy. Tôi đã thấy, cái gọi là Logic chỉ là một trò đùa trước ý chí của nó."
Hạ An không hề ngạc nhiên. Anh ta biết điều đó sẽ xảy ra.
"Anh không cần phải chuyển đến công ty anh. Anh cần chuyển đến đây," Hạ An nói, giọng anh ta mang theo sự nghiêm túc tuyệt đối. "Duyên Âm đeo bám anh quá mạnh. Tôi cần phải dựng một trận pháp bảo hộ liên tục quanh anh. Và để làm điều đó, anh phải ở gần tôi, trong tầm kiểm soát của Linh lực tôi."
Lăng Duệ nhìn quanh căn nhà chật hẹp, đầy bùa chú và vật phẩm tâm linh. Anh ta, một giám đốc điều hành quen với sự xa hoa, phải sống trong căn nhà này, trong một môi trường mà anh ta từng coi là vô lý và mê tín.
"Được. Tôi sẽ chuyển đến. Nhưng anh phải hứa sẽ làm mọi cách để giải trừ Khế Ước này," Lăng Duệ chấp nhận sự sắp đặt phi Logic này.
"Tôi sẽ làm," Hạ An đáp. Anh ta bắt đầu giải thích về cách làm việc của mình, đưa ra những quy tắc bất di bất dịch. "Duyên Âm này bị ràng buộc bởi một Khế Ước Nghiệt Duyên. Có thể là một lời nguyền gia tộc, hoặc một lời thề kiếp trước. Để tìm ra lỗ hổng, tôi cần phải làm Nghi Lễ Truyền Hồn để xem kiếp trước của anh."
"Truyền Hồn?" Lăng Duệ cảm thấy rùng mình.
"Đó là cách duy nhất để đối mặt với Linh thể Tịch này (Hạ An vẫn gọi Linh thể bằng cái tên anh ta cảm nhận được). Nhưng trong quá trình đó, hồn phách của chúng ta sẽ kết nối sâu sắc. Anh sẽ cảm nhận được nỗi đau của Tịch và tôi sẽ thấy sự thật của anh. Anh phải chấp nhận điều đó. Bất kỳ sự kháng cự hay hoài nghi nào cũng sẽ làm hỏng nghi lễ, và Tịch sẽ tận dụng cơ hội để xâm chiếm cả hai chúng ta," Hạ An cảnh báo.
Anh ta nhìn Lăng Duệ một lần nữa, đôi mắt anh ta đầy sự mệt mỏi nhưng kiên định. "Tôi không đòi hỏi anh tin vào phép thuật. Tôi đòi hỏi anh tin vào tôi. Đây là Giao Ước Bằng Lòng Tin."
Lăng Duệ nhìn vào khuôn mặt thanh tú, nghiêm túc của Hạ An. Anh ta thấy sự chân thành và sự hy sinh tiềm ẩn trong đôi mắt đó.
"Tôi tin anh, Hạ An," Lăng Duệ nói, cuối cùng đã buông bỏ sự kiêu ngạo và Logic của mình. "Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh yêu cầu."
Hạ An biết, đây là một cam kết nguy hiểm. Anh ta lấy ra một chiếc chuông đồng cổ và bắt đầu chuẩn bị. Anh ta vẽ một Trận pháp Lục Hợp bằng chu sa trên sàn nhà để bảo vệ căn phòng và bắt buộc Lăng Duệ nằm giữa vòng tròn đó. Khi Lăng Duệ nằm xuống, Hạ An cảm nhận được sự hiện diện của Tịch đang trở nên mạnh mẽ và ghen tuông hơn bao giờ hết, như thể nó đang thách thức anh ta.
Trận pháp bảo hộ đã được dựng lên. Hai con người, hai thế giới, giờ đây bị ràng buộc bởi Khế Ước Nghiệt Duyên của một Linh thể.