Hai ngày sau. Tại Đấu trường, trong một mê cung thạch lâm (rừng đá).
Tô Hiểu ngồi xổm trên một cột đá, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng quét qua xung quanh.
"Phía đông sao? Chạy giỏi thật đấy."
Anh nhảy xuống, lướt đi trong địa hình phức tạp, liên tục lách qua những cột đá sừng sững. Bóng hình đang lao đi đột ngột khựng lại, đối thủ chỉ còn cách anh mười mét. Một pháp sư bị đứt cả hai tay bước ra từ sau cột đá, ánh mắt đầy vẻ bất lực.
"Ngươi thắng rồi." Đó là một pháp sư người da trắng với bộ râu quai nón rậm rạp. "Làm sao ngươi tìm thấy vị trí của ta?"
"Trực giác."
Pháp sư nín lặng trước câu trả lời, lắc đầu cười khổ rồi chọn đầu hàng.
【Trận đấu cá nhân kết thúc, 57 liên thắng!】 【Thứ hạng tăng từ 246 lên 163 (Nhất giai).】
Tô Hiểu tắt bảng thành tích, định tiếp tục trận tiếp theo thì thông báo hệ thống hiện lên:
【Thời gian lưu trú của Thợ săn tại Luân Hồi Lạc Viên đã đạt giới hạn.】 【Chuẩn bị trở về thế giới hiện thực, vui lòng ghi nhớ điều lệ: Tuyệt đối không tiết lộ bất cứ điều gì về Lạc Viên, nếu không sẽ bị cảnh cáo hoặc xử tử.】 【Bắt đầu truyền tống... Địa điểm: Thế giới hiện thực.】
Tô Hiểu hơi ngạc nhiên, thời gian trôi nhanh quá. Mấy ngày nay anh chỉ vùi đầu vào Đấu trường, cảm giác như mới chớp mắt một cái.
Cảm giác truyền tống ập đến. Bộp! Sau một hồi, Tô Hiểu đã ngồi thẫn thờ trên sàn phòng khách nhà mình. Anh kiểm tra các thiết bị cảnh giới ở cửa sổ và cửa chính theo thói quen, không có gì bất thường.
Anh mở laptop, bắt đầu tìm kiếm tư liệu. "Chỗ này không được... khí hậu quá khắc nghiệt. Chỗ này cũng không xong."
Sau khi tra cứu, anh thu dọn hành lý. Hành lý của anh đơn giản đến mức cực đoan: một thanh đao, một chiếc máy tính và ít quần áo. Tô Hiểu rời khỏi căn phòng thuê mà không chút lưu luyến, đây vốn chỉ là nơi tạm trú.
Đang đi xuống cầu thang cũ kỹ, anh đột ngột dừng bước. Cạch. Cánh cửa đối diện mở ra, một gã đeo kính râm bước ra, nhưng khi nhìn thấy Tô Hiểu, gã cũng khựng lại.
Tô Hiểu nhạy bén nhận ra gã này không phải người bình thường. Trên người gã có mùi thuốc súng – loại mùi chỉ có ở những kẻ thường xuyên tiếp xúc với súng đạn. Anh chỉ liếc nhìn rồi tiếp tục đi xuống. Gã kính râm đứng im tại chỗ, cho đến khi Tô Hiểu khuất bóng mới "Rầm" một tiếng đóng cửa lại, tựa lưng vào cửa thở dốc, trán đầy mồ hôi lạnh. Ánh mắt của Tô Hiểu lúc nãy khiến gã có cảm giác như bị một mãnh thú khóa chặt mục tiêu.
Trên đường phố tấp nập, Tô Hiểu vô thức quan sát xung quanh rồi đi vào một con hẻm vắng, rút điện thoại gọi đi.
"Ai?" Một giọng nói khàn khàn vang lên. "Có làm ăn không?" "Làm chứng minh thư à? Tháng trước 'dù' của ta đổ rồi, giờ không làm nữa."
Tô Hiểu nhíu mày cúp máy, gọi số thứ hai nhưng cũng bị từ chối. Đến số cuối cùng:
"Làm hộ chiếu hoặc thẻ xanh (Maple Card) được không?" "Hộ chiếu 3 triệu, thẻ xanh 9 triệu. Phải có thân phận hợp pháp trong nước, thẻ xanh yêu cầu tài sản đứng tên trên 20 triệu. Đồng ý thì gặp mặt đàm phán."
"Được, địa điểm?"
Tô Hiểu không phải đi làm bằng giả, anh muốn mua một thân phận hợp pháp hoàn toàn. Anh định xuất ngoại một thời gian. Dù không thích ra nước ngoài, nhưng cảnh sát đang truy nã anh vì vụ đột nhập cục cảnh sát trước đó. Trong xã hội hiện đại đầy camera giám sát, anh cần phải thận trọng.
Anh cần đi tàu cao tốc đến thành phố khác để gặp mặt bên làm giấy tờ. Những kẻ này chỉ nhận tiền mặt để không để lại dấu vết.
Tại ga tàu, Tô Hiểu lẩm bẩm: "Kích hoạt chức năng lưu trữ tạm thời."
Thanh trường đao trong túi bọc biến mất. Đây là chức năng của Lạc Viên: tốn 100 tiền Luân Hồi để gửi vật phẩm hiện thực vào không gian lưu trữ trong 7 ngày. Nhờ vậy, anh dễ dàng qua cửa an ninh mà không bị phát hiện mang vũ khí.
Ngồi trong phòng chờ, Tô Hiểu chợt cảm thấy bất ổn. Xung quanh quá vắng người. Anh nhìn đồng hồ: 9 giờ 05 phút sáng, đáng lẽ giờ này phải rất đông.
Tô Hiểu bật dậy, bước nhanh ra ngoài. Ngay lập tức, một nhóm đàn ông mặc vest từ bốn phía vây quanh. Anh biết mình đã bị lộ, chỉ không rõ là lộ thân phận kẻ sát nhân hay là Khế ước giả.
Đường Hồng (Tên thanh trường đao gia truyền) xuất hiện trên tay. Anh bình thản xé bao đao, vứt xuống đất.
Zeng!
Thanh đao tuốt khỏi vỏ, ngân vang một tiếng thanh thúy, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo. Tô Hiểu sẵn sàng sát ra một con đường máu nếu những kẻ này có ác ý. Hành động này khiến hành khách xung quanh run rẩy vì kinh hãi.
Nhóm người mặc vest dừng bước. Một vài kẻ thì thầm: "Sếp, tên này khó nhằn lắm, ở 'chỗ đó' chắc chắn là cao thủ. Tính sao đây?"
Một gã đàn ông vạm vỡ gật đầu, ra lệnh: "Đừng hoảng, chúng ta không đến để đánh nhau. Nói năng khách khí một chút, tôi có lẽ cũng không phải đối thủ của hắn đâu."
Gã vạm vỡ chậm rãi tiến lại gần Tô Hiểu, giơ tay ra hiệu không có vũ khí:
"Anh Tô, tôi không có ác ý. Tôi đại diện cho 'Cục quy hoạch các yếu tố bất ổn' đến đàm phán với anh. Hơn nữa... chúng ta là người cùng một hội, đều đến từ 'chỗ đó'."