MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Ánh Hoàng Hôn Rơi Trên Tim AnhChương 9: Giữa Hai Người Là Một Bức Ảnh

Khi Ánh Hoàng Hôn Rơi Trên Tim Anh

Chương 9: Giữa Hai Người Là Một Bức Ảnh

1,469 từ · ~8 phút đọc

Buổi chiều hôm ấy, thị trấn ven biển rộn ràng hơn mọi ngày. Gió mang theo mùi hương ngọt dịu của đèn giấy, xen lẫn tiếng người nói cười. Dọc bờ cát, người dân dựng những dãy bàn dài, xếp từng chiếc đèn nhỏ hình hoa sen, mỗi chiếc đều có một ngọn nến bên trong. Khi hoàng hôn buông xuống, cả bờ biển sẽ biến thành dòng sông ánh sáng.

Lâm An Nhiên mang máy ảnh ra ngoài, vừa đi vừa chỉnh lại ống kính. Cô chưa từng dự lễ hội thả đèn nào, nhưng cảm giác này khiến cô hồi hộp như đứa trẻ lần đầu thấy tuyết.

Thẩm Dật Trạch đứng đợi ở đầu con đường dẫn ra biển. Anh mặc áo sơ mi xanh đậm, tay cầm hai chiếc đèn hoa giấy. Thấy cô đến, anh khẽ nhướng mày:

“Đúng giờ như hẹn.”

Cô cười. “Tôi có bao giờ trễ đâu.”

“Cũng đúng.” Anh đưa cho cô một chiếc đèn. “Cái này cho cô. Người ta nói thả đèn là thả đi điều cũ, ước cho điều mới.”

“Còn anh?”

“Chắc tôi sẽ thả hai điều: một để quên, một để nhớ.”

Cô nhìn anh, khẽ hỏi: “Vậy cái nào dành cho tôi?”

Anh mỉm cười, không trả lời, chỉ giơ tay chỉ ra xa. “Đi thôi, mặt trời sắp lặn rồi.”

Hai người bước dọc theo bờ cát, gió biển phả vào tóc, mang theo hơi ẩm. Mặt trời nhuộm cam cả đường chân trời. Từng đợt sóng nhẹ lăn tăn, phản chiếu ánh sáng lung linh.

Cô cầm máy, chụp vài kiểu — người, biển, đèn, và cả anh. Nhưng tấm nào cũng thiếu thứ gì đó.

Anh để ý, hỏi: “Không vừa ý à?”

“Ừ. Ảnh này… có đẹp, nhưng trống.”

“Có thể vì thiếu người chụp trong ảnh.”

Cô khựng lại. “Anh nói đúng.”

Anh cười. “Đưa máy đây.”

Cô ngạc nhiên. “Anh muốn chụp tôi à?”

“Ừ. Công bằng mà. Cô chụp tôi, giờ đến lượt tôi.”

Cô đưa máy, nửa đùa nửa thật: “Nhớ chụp đẹp nhé, tôi kén ảnh lắm.”

“Tin tôi đi.”

Anh lùi vài bước, nhìn qua ống kính. “Ngẩng đầu lên, đừng cười gượng. Hãy nhìn xa như thể cô đang đợi điều gì.”

Cô làm theo. Ánh nắng cuối cùng chiếu lên khuôn mặt cô, viền theo đường cong gò má. Trong khoảnh khắc ấy, gió thổi mạnh, vài sợi tóc bay qua mặt. Anh bấm máy — “tách” — âm thanh vang lên đúng lúc ngọn đèn đầu tiên được thả xuống biển.

Anh nhìn màn hình, mỉm cười. “Đẹp thật.”

Cô bước đến xem. Trong ảnh, cô đứng giữa ánh hoàng hôn, phía sau là hàng trăm đèn hoa bắt đầu trôi ra xa. Ánh sáng phản chiếu trên mặt nước, còn trong mắt cô có ánh lửa nhỏ, như thể biển đang cháy.

“Anh chụp giỏi hơn tôi tưởng,” cô nói nhỏ.

“Vì người trong ảnh đẹp hơn tôi nghĩ.”

Câu nói khiến cô thoáng sững, rồi bật cười, giả vờ nghiêm: “Anh đang tán tôi à?”

“Không,” anh đáp, giọng bình thản. “Tôi chỉ nói thật.”

Không khí lặng đi một chút. Giữa tiếng sóng, cô nghe thấy tim mình đập.

Khi hoàng hôn tắt hẳn, hàng trăm chiếc đèn được thả xuống biển. Ánh sáng bập bềnh, trôi dần ra xa, như những vì sao trôi nổi trên mặt nước. Cô và anh cùng ngồi xuống, đặt chiếc đèn của mình lên tay.

Anh nói: “Người ta bảo, nếu cùng thả đèn với ai đó, linh hồn hai người sẽ gặp lại trong giấc mơ.”

“Anh tin vào điều đó sao?”

“Không hẳn. Nhưng tôi muốn thử.”

“Vậy anh ước gì?”

“Không thể nói.”

“Tại sao?”

“Vì nếu nói ra, điều ước sẽ tan.”

Cô nhìn ngọn nến nhỏ trong lòng đèn, ngọn lửa lung linh. Cô khẽ nói: “Tôi ước cho bức ảnh hôm nay sẽ không bao giờ phai.”

Anh nghiêng đầu. “Bức ảnh à? Chứ không phải điều gì khác?”

“Vì trong ảnh có tất cả những gì tôi không thể nói.”

Anh im lặng một lúc. “Vậy tôi ước… người trong ảnh đó sẽ không bao giờ biến mất.”

Cả hai cùng cúi xuống, đặt đèn xuống mặt nước. Sóng khẽ đẩy nó trôi đi, ánh lửa phản chiếu lên gương mặt họ.

Cô hỏi: “Nếu ngọn đèn bị sóng cuốn mất thì sao?”

“Thì ta sẽ thả thêm một chiếc khác,” anh nói. “Cho đến khi điều ước đến nơi nó cần đến.”

Họ ngồi thật lâu, nhìn ánh đèn trôi xa dần, cho đến khi chỉ còn lại vài đốm sáng lặng lẽ nơi chân trời. Gió đêm thổi mát, mang theo hương muối.

Cô bật máy, xem lại bức ảnh lúc nãy. Trong khung hình, ánh sáng hoàng hôn và ngọn đèn hòa làm một, tạo nên màu sắc kỳ lạ — vừa ấm vừa buồn.

Anh nghiêng người nhìn theo. “Cho tôi một bản được không?”

“Anh muốn in ra à?”

“Ừ. Tôi muốn treo ở phòng.”

“Vì sao?”

“Vì trong đó có cô.”

Cô khẽ cười. “Anh nói vậy, tôi biết phải đáp sao?”

“Cứ cười là được.”

Cô im lặng. Gió thổi qua, làm tà áo cô bay nhẹ. Anh chợt nói: “Tôi nghĩ, giữa hai người, luôn tồn tại một bức ảnh.”

“Ý anh là?”

“Là khoảnh khắc mà cả hai cùng giữ lại — không cần nói, chỉ cần nhớ. Như bức ảnh hôm nay.”

Cô nhìn anh, ánh đèn phản chiếu trong mắt. “Và nếu một người quên?”

“Thì bức ảnh sẽ nhớ thay.”

Trên đường về, cô và anh đi song song, không ai nói gì. Tiếng sóng vỗ đều, xa xa vẫn còn ánh sáng của đèn trôi trên mặt nước.

Cô hỏi nhỏ: “Anh từng nói muốn quên điều gì. Đã quên được chưa?”

Anh im lặng rất lâu, rồi đáp: “Chưa. Nhưng ít ra, tôi không còn sợ nhớ nữa.”

“Vì sao?”

“Vì bây giờ, khi nhớ, tôi thấy bình yên.”

Cô khẽ gật. “Đôi khi, ký ức không đáng sợ. Cái đáng sợ là ta cố chối bỏ nó.”

“Cô cũng đang nói về mình à?”

“Có thể.”

Họ dừng lại trước cổng nhà trọ. Ánh đèn vàng rọi xuống nền cát, bóng hai người kéo dài. Anh quay sang, giọng trầm: “Tôi có thể xem lại tấm ảnh đó không?”

Cô mở máy, đưa anh xem. Anh nhìn rất lâu, rồi hỏi khẽ: “Cô có bao giờ nghĩ, bức ảnh này… chính là chúng ta không?”

Cô không hiểu. “Anh nói sao?”

“Cô là ánh sáng, tôi là người đứng ngoài khung hình, luôn nhìn nhưng không chạm được.”

“Anh sai rồi.” Cô mỉm cười. “Anh là người bấm máy. Không có anh, ánh sáng đó không tồn tại.”

Anh khẽ sững lại. Một thoáng trầm ngâm thoáng qua trong mắt anh, rồi tan ra thành nụ cười. “Vậy thì, bức ảnh này… là của cả hai ta.”

Tối muộn, trong phòng, cô rửa tấm ảnh ấy. Khi nó hiện dần trên nền giấy, tim cô bỗng thắt lại. Không chỉ vì màu sắc hay ánh sáng — mà vì ánh nhìn của anh trong tấm ảnh, dịu dàng đến mức khiến người khác muốn chạm vào.

Cô để ảnh lên bàn, cẩn thận hong khô. Nhưng rồi nhận ra có gì đó viết ở mặt sau tờ giấy anh để lại hôm trước:

“Nếu một ngày cô quên, hãy để bức ảnh này nhắc rằng: tôi đã từng ở đây, cùng cô, dưới bầu trời đầy đèn sáng.”

Cô lặng người.

Bên ngoài, gió biển thổi mạnh, cửa sổ khẽ rung. Cô cầm tấm ảnh lên, nhìn thật lâu.

Sáng hôm sau, anh không còn ở nhà. Cánh cửa phòng bên đóng kín. Cô gõ nhẹ, không có tiếng trả lời. Trên bàn trước cửa, có một bức phong bì mỏng, bên trong là tấm ảnh chụp cô tối qua — tấm anh chụp dưới hoàng hôn.

Phía sau ảnh, là dòng chữ viết tay quen thuộc:

“Giữa hai người, có lẽ chỉ cần một bức ảnh là đủ để nhớ.”

Cô siết chặt tờ giấy, nước mắt rơi lúc nào không hay.

Chiều hôm đó, cô mang máy ảnh ra biển một mình. Bãi cát vắng, sóng lăn tăn. Cô ngồi xuống, đặt hai tấm ảnh cạnh nhau: một anh chụp cô, một cô chụp anh. Ánh sáng trong cả hai giống nhau đến kỳ lạ — cùng một khoảnh khắc, nhưng ở hai góc nhìn khác.

Cô bật máy, tự chụp thêm một tấm, giữa khoảng trống ấy. Ba tấm ảnh, đặt liền nhau.

Cô mỉm cười, khẽ nói: “Giờ thì, giữa chúng ta, không chỉ có một bức ảnh nữa.”

Cô đứng dậy, gió thổi tung mái tóc. Mặt trời sắp lặn, ánh sáng lại đổ xuống mặt biển — ấm áp, mênh mông, và như thể đang mỉm cười.

Tối đến, cô dán cả ba bức ảnh lên tường, ngay cạnh dòng chữ cũ:

“Ánh hoàng hôn đầu tiên — cũng là khoảnh khắc đầu tiên trái tim tôi mở lại.”

Bên dưới, cô viết thêm một hàng mới, bằng nét bút run nhẹ:

“Và giữa hai người, đôi khi chỉ cần một bức ảnh để nhận ra rằng ta chưa từng rời xa.”