Bố tôi và dì Lục trở về, thú nhận với tôi và Lục Xuyên Tịch rằng, thực ra từ khi tôi học năm ba đại học, họ đã lén lút đăng ký kết hôn, dự định hôm ấy sẽ nói cho chúng tôi, không ngờ lại xảy ra chuyện kia…
Hôm qua, cha xứ nói với họ, Chúa đã hoàn toàn tha thứ cho họ. Họ thấy bây giờ mọi thứ đã tốt đẹp, nên mới quyết định nói ra.
Lục Xuyên Tịch từ đầu đến cuối không có bất kỳ phản ứng nào.
Có thể bạn thích
Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"
Cô 'nhận vơ' anh là người mới để 'lấy le' trước mặt bạn trai cũ, không ngờ anh là CEO quyền thế nhất Khôn Thần
Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!
Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!
Nói vậy là anh đã biết từ trước rồi ư?
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc chóng mặt quay cuồng.
Ha? Vậy nên tối qua người tôi muốn quyến rũ lại là anh trai trên danh nghĩa của mình sao?
Tôi không thể ngừng nôn mửa, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, liên tục đập đầu, cơ thể co giật không ngừng.
Trong phòng lập tức trở nên hỗn loạn.
Trước khi mất đi ý thức, tôi nhìn thấy Lục Xuyên Tịch hoảng loạn chạy về phía tôi.
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
“Vi Vi!”
Khi tỉnh dậy, tôi ngửi thấy mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện.
Lục Xuyên Tịch ngồi bên cạnh, đầu tựa vào tay ngủ thiếp đi.
Tôi lặng lẽ xuống giường, chân trần bước ra ngoài.
Tôi không biết mình muốn đi đâu, chỉ biết rằng tôi muốn rời khỏi đó, rời khỏi nơi khiến tôi cảm thấy ngột ngạt.
Tôi bấm thang máy xuống bãi đậu xe, như vậy sẽ không bị y tá chặn lại giữa đường.
Trong bãi đậu xe, tôi đi loanh quanh một cách vô định, ánh sáng ở đây mờ mờ ảo ảo, trong góc tối dường như có ma quỷ đang ẩn nấp.
Thật ra tôi rất sợ bóng tối, đặc biệt là sợ những chiếc ô tô không có đèn.
Tôi đi theo đèn lối thoát hiểm màu xanh, và rồi ra đến bên ngoài.
Hóa ra đã là nửa đêm rồi, trời còn đang mưa to nữa.
Tôi bước đi trong mưa, tóc tai rối bời, mặc trên người bộ đồ bệnh nhân, tôi trông như một kẻ điên vừa trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
Rõ ràng tôi rất sợ ra ngoài một mình.
Tôi vô tình giẫm phải một viên đá nhọn làm lòng bàn chân đau nhói, tôi ngã xuống vũng bùn, đầu gối đau rát.
Tôi đứng dậy, ngồi bất động trên mặt đất, xung quanh xe cộ qua lại tấp nập, nhưng tất cả đều như xa lánh tôi.
Vừa lạnh vừa đói, mưa tạt vào gương mặt vô cảm, chẳng mấy chốc mí mắt tôi đã bắt đầu díp lại, đầu đau như búa bổ.
Truyện tranh đang HOT
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
Một chiếc xe dừng lại phía sau tôi, bóng đèn trước xe chiếu sáng nhắc tôi rằng có người đang cầm ô bước đến.
Khuôn mặt của tên ác ma kia thoáng qua trước mắt tôi, lúc này tôi mới chậm chạp cảm nhận được nỗi sợ hãi, nhưng tôi thực sự không còn sức để chạy, chỉ có thể cố gắng nâng mí mắt lên, quan sát người đến.
Đó là một người đàn ông nhã nhặn và cao quý, rõ ràng đang là mùa hè nóng bức, nhưng áo sơ mi của anh ta lại cài đến chiếc cúc cuối cùng, khiến yết hầu nổi bần bật, tay trắng nõn, cằm cũng rất đẹp, lên trên thì nhìn không rõ nữa.
Anh ta cúi xuống, nhét chiếc ô vào tay tôi, nói: “Cầm lấy!”
Giọng điệu ra lệnh khiến tôi co rúm lại, không tự chủ được mà ngoan ngoãn làm theo.
Anh ta xắn tay áo, định bế tôi lên, tôi lùi lại một bước.
“Lại đây, đừng sợ, anh sẽ đưa em về nhà.”