Cô nói không có số của anh, bố cô quên cho, điện thoại của cô cũng hết pin tự tắt.
Không hiểu sao, anh lại cho cô số điện thoại riêng của mình.
Nhân lúc cô ăn no, đang dựa vào ghế uống nước, Hứa Minh Trạch đi thanh toán.
Có thể bạn thích
Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"
Cô 'nhận vơ' anh là người mới để 'lấy le' trước mặt bạn trai cũ, không ngờ anh là CEO quyền thế nhất Khôn Thần
Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!
Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!
“Đi thôi, anh đưa em về, sau này đừng ở ngoài muộn thế này, con gái đi đêm một mình không an toàn.”
Anh gõ nhẹ vào đầu cô, đi trước ra cửa.
“Ơ? Đã thanh toán rồi à? Không phải nói em mời sao?”
Cô nhảy chân sáo, chạy theo anh.
Hứa Minh Trạch không muốn tranh cãi về vấn đề vô nghĩa này.
“Nợ lại, lần sau tính tiếp.”
“Dạ.”
Hai người đi một đoạn đường, coi như tiêu hóa sau bữa ăn.
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Trên đường đi về, hai người nói về chuyện học tập của cô, cô nói mọi thứ đều tốt, chỉ có quan hệ trong ký túc xá giống như đang chiến tranh.
Anh không muốn bình luận nhiều về bạn cùng phòng của cô, chỉ bảo cô làm tốt công việc của mình, thêm nữa, không có lòng hại người, nhưng không thể không có lòng đề phòng người khác.
Cô gật đầu một cách nghiêm túc.
Tiễn cô gái nhỏ đi, Hứa Minh Trạch lại trở về căn nhà trọ lạnh lẽo.
Anh tắm xong, ra ngoài thì thấy tin nhắn cảm ơn vì bữa cơm của Lăng Vi.
Hai người cũng không kết bạn, chỉ nhắn tin nói chuyện một lúc rồi chúc nhau ngủ ngon.
Hứa Minh Trạch vui vẻ đặt điện thoại xuống, lòng thầm cảm thán: tuổi trẻ thật tuyệt.
Rồi lại nghĩ, dường như nhà này thiếu một nữ chủ nhân hoạt bát, nếu không sao lại không có chút sinh khí nào như vậy chứ?
Sau đó Trung Thu và Trùng Cửu, rồi cả Tết Dương lịch, đều là Lăng Vi mang quà đến, vì cô học đại học ở gần đó, đi lại khá tiện.
Cô sẽ nhắn tin trước cho Hứa Minh Trạch, lúc này anh sẽ tan làm sớm, đi siêu thị mua đồ, gọi cô đến vừa kịp giờ ăn.
Đương nhiên anh sẽ giữ cô lại ăn cơm.
Người ta nói một năm bắt đầu từ mùa xuân, nhưng Tết năm nay, dường như không mấy thân thiện với Hứa Minh Trạch.
Anh gói một phong bao lì xì đỏ thắm, đợi Lăng Vi đến để tặng cho cô.
Ai ngờ, lần này đến không chỉ có mình cô, phía sau còn có một cậu thanh niên cao ráo đẹp trai.
Hai người xách đầy đồ Tết, tay trong tay đến nhà anh. Lăng Vi chúc Tết anh:
“Chúc anh năm mới vui vẻ, phát tài phát lộc.”
Anh cười khổ trong lòng, hóa ra mình đến muộn rồi.
Truyện tranh đang HOT
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Thôi, cũng chỉ là rung động, trước khi lún quá sâu, vẫn nên rút lui kịp thời.
Để họ ngồi một lúc, anh vào phòng lấy chiếc nhẫn từ trong phong bao lì xì ra, rồi gói lại một phong bao y hệt.
Lăng Vi nhận được phong bao lì xì rất vui vẻ, trông như một con mèo nhỏ, đáng yêu đến mức ai cũng muốn cưng nựng. Cậu trai tên là A Tịch còn đưa cả phần của mình cho cô.
Hai phần lì xì, niềm vui gấp bội.
Cô lại nói thêm nhiều lời chúc tốt lành, nhưng càng nói, lòng Hứa Minh Trạch lại càng chua xót.
Anh không giữ họ lại ăn cơm, sau khi tiễn họ đi, anh về nhà cha mẹ, nơi đó đông vui hơn.
Anh nhìn Hứa Tiểu Muội cùng một đám trẻ con đang chơi đùa dưới lầu, lòng thở dài: “Tết năm nay, chẳng vui chút nào.”
Sau đó, Lăng Vi lại đến vài lần, nhưng Hứa Minh Trạch đều kiếm cớ tránh mặt.
Anh sợ gặp cô nhiều, lại càng muốn nhiều hơn.