MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp LạiChương 9: Cảm giác an toàn lạ lùng

Khi Anh Mỉm Cười, Trời Đều Đẹp Lại

Chương 9: Cảm giác an toàn lạ lùng

629 từ · ~4 phút đọc

Chiều thứ Bảy, Mai bước ra khỏi văn phòng, không vội vàng như những ngày thường. Trời ngả về vàng nhạt, ánh nắng xuyên qua tán cây, hắt lên mặt cô một cảm giác dịu dàng đến lạ thường. Trong lòng, một sự yên tĩnh hiếm thấy len lỏi.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Duy:

"Mai, chiều nay anh rảnh. Muốn đi dạo một chút không?"

Mai mỉm cười, tim nhói một chút vì niềm vui đơn giản: chỉ một câu nhắn thôi mà cô cảm giác cả ngày trở nên đặc biệt. Cô trả lời nhanh:

"Em đi, chờ em ở cổng nhé."

Chỉ ít phút sau, Duy xuất hiện, áo khoác màu xám, tóc rối nhẹ vì gió chiều, nụ cười vẫn hiền hòa như mọi khi. Anh giơ tay chào, ánh mắt dừng lại nơi cô như muốn nói: “Hôm nay chúng ta cùng nhau.”

Họ đi bộ qua con phố nhỏ, nơi ánh sáng chiều len lỏi qua từng kẽ lá. Không gian im lặng một cách dễ chịu, chỉ có tiếng bước chân và đôi khi tiếng cười nho nhỏ của Mai khi Duy kể một câu chuyện vui về đồng nghiệp.

“Mai, em có hay cảm giác… bình yên khi đi cùng ai đó không?” – Duy hỏi, giọng trầm và nhẹ, như sợ phá vỡ khoảnh khắc.

Mai khẽ nhíu mày, ngước nhìn anh: “Ừ… có. Với anh, em thấy an toàn một cách lạ lùng. Như thể… mọi thứ sẽ ổn dù bên ngoài có thế nào.”

Duy mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ siết nhẹ tay cô khi đi qua đoạn đường có nắng rọi xuống. Khoảnh khắc ấy, Mai cảm nhận rõ sự ấm áp lan tỏa trong cơ thể, sự hiện diện của Duy như một tấm lá chắn vô hình, che chở cô khỏi mọi bão giông thường nhật.

Họ dừng lại ở một quán cà phê nhỏ, đặt hai ly latte trên bàn gỗ. Mùi cà phê thơm lan tỏa, hòa với ánh chiều vàng nhạt tạo nên một cảm giác khó tả. Mai nhấm nháp ngụm cà phê, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài, thấy Duy nhìn mình với ánh mắt dịu dàng và chân thành.

“Em có biết… anh luôn mong được thấy em cười như vậy không?” – Duy thốt lên, giọng dịu dàng.

Mai đỏ mặt, cười ngượng: “Anh này, lúc nào cũng làm em xấu hổ…”

“Nhưng anh thích nhìn em cười.” – Anh nói, giọng chắc chắn, nụ cười vẫn nở trên môi.

Buổi chiều trôi qua trong yên lặng nhưng đầy ấm áp. Khi đường phố dần vắng bóng người, họ cùng nhau đi bộ trở về. Mai cảm giác tim mình an tâm một cách kỳ lạ, như thể bên cạnh Duy, cô không cần giả vờ, không cần gồng mình, mọi lo toan ngoài kia đều nhường chỗ cho sự bình yên.

Đến gần cửa nhà, Duy dừng lại, ánh mắt dừng ở cô thật lâu. “Mai, hôm nay… cảm giác an toàn này… chúng ta sẽ còn nhiều lần như vậy, đúng không?”

Mai mỉm cười, lòng tràn đầy ấm áp: “Vâng… em tin là vậy.”

Cô bước vào nhà, nhưng hình bóng Duy vẫn lấp lánh trong mắt, từng cử chỉ, từng ánh nhìn, từng nụ cười. Mai tự nhủ: đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản là cảm giác an toàn khi có một người đồng hành, và cô may mắn tìm thấy điều đó từ Duy.

Buổi tối, ngồi bên cửa sổ, Mai nhắm mắt lại, lòng nhẹ nhõm như đang trôi trong ánh chiều vàng, cảm giác an toàn ấy len lỏi sâu vào tim, khiến cô biết rằng, mình không chỉ vui, mà còn được trân trọng – một cảm giác vừa lạ vừa quen, đủ khiến trái tim cô rung lên nhịp nhẹ nhàng, bền lâu.