MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Cảnh Hôn Không Còn Là DiễnChương 7: Một Nụ Hôn Trước Bình Minh

Khi Cảnh Hôn Không Còn Là Diễn

Chương 7: Một Nụ Hôn Trước Bình Minh

1,920 từ · ~10 phút đọc

Ba tuần sau cuộc họp báo định mệnh ấy, truyền thông dần nguôi ngoai.

Những từ khóa từng khiến người ta phát cuồng giờ đã trôi xuống đáy bảng xếp hạng.

Lâm Tư Nhiên và Cố Trạch Dương — hai cái tên từng bị soi từng hơi thở — bỗng biến mất khỏi mọi sự kiện, không tham gia bất kỳ chương trình nào.

Giới giải trí vốn như bể sóng, khi không còn scandal, người ta nhanh chóng tìm con mồi khác.

Buổi sáng, ánh nắng nhẹ hắt qua rèm cửa.

Một căn nhà gỗ nhỏ nằm ven biển phía nam thành phố — nơi chẳng ai nghĩ hai ngôi sao từng đứng giữa tâm bão lại chọn để ẩn mình.

Tư Nhiên khoác chiếc áo sơ mi trắng mỏng, tay cầm cốc cà phê bốc khói.

Cô đứng ở hiên nhà, nhìn ra biển, nơi sóng đang đập nhẹ vào bờ cát mịn.

Cửa sau bật mở.

Cố Trạch Dương bước ra, áo len màu xám tro, tóc rối nhẹ.

Anh vẫn giữ thói quen dậy sớm chạy bộ, nhưng sáng nay, anh chỉ lặng lẽ đến bên cô, nhìn theo hướng gió thổi.

“Ngủ không được à?” – anh hỏi, giọng khàn, ấm.

“Có lẽ em vẫn chưa quen với sự yên tĩnh này.” – cô cười khẽ.

“Vậy để anh làm ồn chút nhé?”

Anh nói rồi giơ tay, gõ nhẹ vào thành cốc trong tay cô. Tiếng va chạm thanh mảnh vang lên, hòa cùng tiếng sóng.

Tư Nhiên bật cười:

“Anh thật biết cách phá bầu không khí.”

“Không phải phá, là muốn kéo em về thực tại thôi. Em có biết suốt hai tuần qua, em đã im lặng quá nhiều không?”

Cô im.

Đúng là im thật — từ sau khi rời thành phố, cô hầu như chẳng nói nhiều.

Tất cả những tin nhắn, bài báo, lời đồn… vẫn còn đâu đó trong trí nhớ, dù cô cố gắng quên.

“Em chỉ muốn yên bình.” – cô nói khẽ.

“Yên bình không có nghĩa là trốn.” – anh đáp.

Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt hơi bối rối.

“Vậy anh muốn em làm gì?”

Anh không trả lời ngay.

Gió biển thổi tung mái tóc cô, hương mặn của biển hòa vào không khí.

Một lát sau, anh nói chậm rãi:

“Muốn em sống. Thật sự sống, chứ không chỉ tồn tại giữa sợ hãi.”

Buổi chiều, họ cùng đi chợ địa phương.

Không khẩu trang, không kính râm — chỉ hai người bình thường giữa những sạp cá tôm.

Bà chủ quán cá cười hiền:

“Hai đứa trông hợp nhau ghê. Vợ chồng mới cưới à?”

Cố Trạch Dương liếc sang Tư Nhiên, nụ cười nghịch ngợm thoáng hiện:

“Dạ, mới cưới chưa đầy tháng ạ.”

Tư Nhiên giật mình, đánh nhẹ vào tay anh:

“Anh—!”

Bà chủ quán bật cười ha hả:

“Còn biết ngượng nữa! Thôi, cô dâu chú rể lấy thêm ít mực tươi đi, tôi bớt cho nửa giá.”

Họ cùng cười.

Lần đầu tiên, nụ cười của Tư Nhiên không gượng gạo.

Trên đường về, cô ôm túi đồ, nghiêng đầu nhìn anh:

“Anh không sợ người ta nhận ra à?”

“Nếu họ có nhận ra, thì cùng lắm chỉ nói: ‘Ồ, hai người kia giống minh tinh quá.’

Còn nếu họ tin thật, thì sao? Chúng ta đâu làm gì sai.”

Câu nói của anh nhẹ nhàng, nhưng lại khiến tim cô khẽ rung lên.

Không hiểu sao, giữa những ngày tĩnh lặng này, cô lại cảm nhận được sự ấm áp mà trước đây ánh hào quang chưa từng mang lại.

Buổi tối, họ cùng nhau nấu ăn.

Căn bếp nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp.

Tư Nhiên rửa rau, Cố Trạch Dương thái hành, nhưng kết quả là…

“A— cay mắt quá!” – anh nhăn mặt.

“Ai bảo anh chặt kiểu đó.” – cô cười, đưa tay lên, thổi nhẹ vào mắt anh như phản xạ.

Khoảnh khắc ấy, anh bỗng ngừng thở.

Khoảng cách giữa họ gần đến mức anh cảm nhận được hơi ấm từ làn da cô, mùi hương quen thuộc phảng phất — nhẹ như gió đầu hè, khiến tim người ta loạn nhịp.

Cô nhận ra, hơi lúng túng lùi một bước:

“Em… đi lấy nước.”

Anh cười khẽ, giọng trầm thấp:

“Ừ. Nhớ đừng để rơi cốc.”

Đêm xuống.

Bên ngoài, biển rì rào vỗ bờ.

Tư Nhiên nằm trên ghế dài, quấn chăn, đọc kịch bản bộ phim mới cô đang xem xét.

Một đạo diễn độc lập từng gửi lời mời: “Đây là phim nghệ thuật, không PR, không truyền thông. Cô có muốn thử lại từ đầu không?”

Cô chưa trả lời, nhưng lòng đã dao động.

“Em định nhận phim đó à?” – Cố Trạch Dương xuất hiện từ cửa, tay cầm tách trà nóng.

“Em chỉ đang đọc kịch bản. Là phim độc lập, kinh phí ít, nhưng cốt truyện đẹp.”

“Nếu em muốn, anh giúp.”

“Anh còn giúp được sao? Anh vẫn bị đóng băng hợp đồng mà.”

Anh mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh:

“Anh đâu cần ra mặt. Chỉ cần đứng sau máy quay, hoặc phụ chút hậu trường thôi. Anh từng học đạo diễn phụ mà, nhớ chứ?”

Cô ngước nhìn anh, khẽ gật đầu.

“Anh lúc nào cũng có cách khiến người khác không thể từ chối.”

“Vì anh không muốn để em một mình nữa.”

Trời khuya.

Hai người vẫn ngồi bên nhau, chỉ có ánh đèn bàn hắt lên những trang kịch bản và gương mặt họ.

Không cần nói nhiều, không cần hứa hẹn.

Chỉ có sự yên bình giản đơn — thứ mà họ đã đánh đổi cả bão tố để có.

Tư Nhiên khẽ nói:

“Em từng nghĩ, nếu được quay lại, em sẽ không chọn con đường này.”

“Em hối hận à?”

“Không hẳn. Chỉ là, đôi khi em muốn được sống như người bình thường — sáng đi chợ, tối nấu cơm, rồi ngồi nhìn biển như bây giờ.”

“Vậy thì cứ sống như vậy.”

Anh nói nhẹ, nghiêng người lại gần.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một hơi thở.

Đôi mắt cô mở to, rồi khẽ khép lại.

Một nụ hôn chạm nhẹ lên môi — dịu dàng, ấm áp, như gió biển mơn man trước bình minh.

Không mãnh liệt, không vội vã, chỉ đủ để hai trái tim chạm nhau trong lặng lẽ.

Ngoài kia, bầu trời bắt đầu chuyển màu xám bạc, ánh sáng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua mây.

Họ ngồi yên, im lặng ngắm bình minh.

Tư Nhiên tựa vào vai anh, khẽ thì thầm:

“Có lẽ, đây là ngày bắt đầu mới thật sự của chúng ta.”

Cố Trạch Dương mỉm cười, siết nhẹ tay cô.

“Và anh muốn giữ bình minh này mãi.”

Sáng hôm sau, biển vẫn rì rào vỗ bờ, nhưng tâm trạng Tư Nhiên nặng nề hơn một chút.

Cô cầm kịch bản phim độc lập, vừa đọc vừa nhíu mày.

“Em có chắc muốn nhận dự án này không?” – giọng Cố Trạch Dương trầm, đứng sau lưng cô.

“Anh không cần lo. Đây là phim nghệ thuật, không PR, không truyền thông.”

Anh gật, đôi mắt nhìn xa xăm.

“Nhưng nếu có bất kỳ sự cố nào, em phải chuẩn bị tinh thần. Giới giải trí không bao giờ tha thứ.”

Cô cười mỉm, hít một hơi thật sâu.

“Em đã sẵn sàng.”

Buổi chiều, họ tới phim trường ở ngoại ô.

Những chiếc máy quay nhỏ, ánh sáng vừa đủ, ekip chỉ vài người — hoàn toàn khác với không khí rầm rộ của Thiên Phong.

Tư Nhiên cảm giác lần đầu tiên cô có thể hít thở tự do giữa công việc, không bị soi mói, không bị áp lực từ truyền thông.

Cố Trạch Dương đứng cạnh, tay cầm máy ảnh thử, thỉnh thoảng gật đầu chỉ đạo một chút.

Nhìn anh nghiêm túc giữa không gian nhỏ nhắn này, cô bất giác thấy sự yên bình trong mắt anh — khác hẳn ánh hào quang lạnh lùng từng xuất hiện trước công chúng.

Nhưng bình yên chưa kéo dài được lâu.

Khi họ quay cảnh nụ hôn của nhân vật chính — hai người giả vờ, nhưng cảm xúc thật — một chiếc điện thoại lạ chớp sáng phía sau hậu trường.

Một thành viên mới trong ekip, người không được tiết lộ danh tính, âm thầm quay lén.

Cảnh tượng chỉ kéo dài vài giây, nhưng đủ để phản chiếu ánh mắt thật, nụ hôn thật giữa hai người.

Cô cảm giác tim mình nhói — vừa lo lắng vừa hạnh phúc.

“Anh… ai đó đang quay lén rồi.” – cô khẽ nói, giọng run.

Anh khẽ nắm tay cô, ánh mắt trấn an:

“Đừng sợ. Chúng ta cùng nhau đối diện mọi thứ. Không ai phá được điều gì giữa chúng ta.”

Cô nhìn anh, ánh mắt tràn đầy tin tưởng.

“Nhưng nếu clip đó bị tung ra mạng…”

Anh mỉm cười nhẹ:

“Thì chúng ta sẽ cùng xử lý.”

Vài giờ sau, điện thoại cô rung liên tục.

Tin nhắn từ ekip:

“Clip vừa bị rò rỉ. Nhiều người đã xem, mạng xã hội sắp bùng nổ.”

Cô cầm điện thoại, tim đập nhanh.

“Anh… sao giờ?”

Anh nhíu mày, giọng bình thản nhưng dứt khoát:

“Chúng ta sẽ xuất hiện. Không trốn, không phủ nhận. Chỉ nói sự thật.”

Cô im lặng.

Lần này, cô thấy sự kiên định trong ánh mắt anh, khác hẳn trước đây — không còn lo sợ, không còn do dự.

Chiều tối, họ tổ chức họp báo nhỏ tại chính phim trường.

Chỉ vài phóng viên được mời, ánh sáng vừa đủ, không có camera livestream.

Nhưng câu chuyện của họ vẫn đủ mạnh để lan truyền ngay sau đó.

“Câu hỏi đầu tiên: Anh Cố, anh có biết clip bị rò rỉ không?” – phóng viên trẻ hỏi.

Anh nhìn thẳng vào ống kính, giọng trầm mà chắc:

“Có. Và tôi không che giấu. Chúng tôi quay phim cho dự án nghệ thuật, và nụ hôn trong clip là một phần công việc. Tất cả cảm xúc đều chân thật. Không giả dối, không PR, không lợi dụng.”

Cô đứng bên cạnh, khẽ gật đầu.

“Tôi cũng vậy. Mọi thứ đều thật. Không ai bị lợi dụng, không ai bị lừa dối.”

Câu nói của họ khiến phóng viên im lặng vài giây, không ai dám đặt thêm câu hỏi khó.

Clip lan truyền trên mạng, nhưng lần này, phản ứng khác hẳn.

Dân mạng chia làm hai luồng:

Ngưỡng mộ: “Cuối cùng cũng thấy tình yêu thật!”

Bình luận lạc quan: “Yêu là phải can đảm, không trốn tránh.”

Khác với scandal trước, lần này dư luận đứng về phía họ.

Tình yêu chân thật, dẫu có rủi ro, vẫn được công chúng ghi nhận.

Tối hôm đó, họ trở lại căn nhà ven biển.

Biển vẫn vỗ, gió vẫn thổi, nhưng lần này, không còn sợ hãi.

Cố Trạch Dương ngồi cạnh cô, tay lặng lẽ quấn quanh cô.

“Ngày mai chúng ta sẽ quay cảnh tiếp theo. Dự án này sẽ khó khăn, nhưng…”

“Nhưng chúng ta cùng nhau.” – cô nói.

Anh khẽ cười, nghiêng người lại gần, hôn nhẹ lên trán cô:

“Chính xác. Bình minh hôm nay, nụ hôn hôm nay — tất cả đều của chúng ta.”

Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể.

Trong khoảnh khắc ấy, sóng biển, ánh sáng dịu dàng và tiếng thở của nhau hòa vào nhau.

Một bình minh mới thực sự bắt đầu.

Tuy nhiên, đêm khuya, điện thoại của Tư Nhiên bỗng báo tin nhắn lạ:

“Clip hôm nay đã được sao chép. Nếu không muốn nổi tiếng theo cách xấu, chuẩn bị tinh thần.”

Cô cứng người.

“Anh… chúng ta lại phải đối mặt sao?”

Anh nắm tay cô, ánh mắt sắc bén nhưng dịu dàng:

“Cứ từ từ. Đây là lúc chúng ta chứng minh tình yêu không chỉ đẹp trên phim.”

Một nụ cười nửa nghiêng hiện lên trên môi cô.

“Em đã sẵn sàng.”

Một cơn gió biển thổi qua, mang theo mùi mặn nồng, nhắc nhở họ rằng: dù bão mới bắt đầu, họ đã tìm thấy nơi bến bờ bình yên… ít nhất là trong vòng tay nhau.