MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHI MÙA HOA NỞ LẦN HAIChương 4: Cuộc Sống Không Tiếng Động

KHI MÙA HOA NỞ LẦN HAI

Chương 4: Cuộc Sống Không Tiếng Động

507 từ · ~3 phút đọc

Thị trấn Lưu Lạc không có đèn xanh đèn đỏ.
Không còi xe. Không siêu thị lớn. Không rạp phim.
Nhưng có thứ mà An Vy chưa từng tìm thấy ở thành phố: sự yên lặng không khiến người ta cô đơn.


Người già ở đây không nói nhiều, nhưng nhớ rất rõ

Bà Tư bán bánh mì đầu chợ không hỏi Vy từ đâu đến, chỉ nhìn ánh mắt cô và đưa ổ bánh nóng hơn thường ngày.

Chú Bảy sửa xe bên con dốc không bắt chuyện, chỉ cười gật khi Vy đi ngang.
Hôm chiếc xe đạp cô bị xịt lốp, ông lặng lẽ mang bơm đến để sẵn ở hàng rào – không một lời giải thích.

Cô dần hiểu, ở đây…

Người ta không cần nhiều câu hỏi,
vì ai cũng hiểu: ai đó đến được đây, tức là họ đã cần một nơi để thở.


Gió thổi qua mái hiên, nhưng lần này không chỉ có mình Vy nghe

Cô bắt đầu mở cửa nhà mỗi sáng sớm, nấu nước, đặt ghế gỗ cạnh cửa, và ngồi nhìn mặt trời trườn qua dãy núi xa.

Mỗi sáng, có một chú mèo màu xám từ đâu đó đi đến, nằm gọn dưới chân cô.
Không biết tên.
Cô cũng không đặt tên.
Nhưng nó luôn có mặt.

Như thể cả thị trấn này đã có giao kèo ngầm:
Nếu ai chịu ngồi yên đủ lâu,
họ sẽ không bao giờ phải ngồi một mình.


Tiệm sách “Lặng Im” vẫn là nơi an toàn nhất

Buổi chiều, Vy đến quán như thường lệ.

Hôm nay, Khoa đang sắp lại những cuốn sách không có người đọc.
Không gian hơi lộn xộn hơn mọi ngày, nhưng ấm áp hơn – như một căn phòng thật, không phải một cửa tiệm.

Cô không ngồi ngay.
Chỉ đứng một lúc sau lưng anh, nhìn cách anh lau bụi từng gáy sách như đang vuốt tóc một người thân yêu.

Có người từng nói với cô rằng, những ai biết cách chăm sóc sách cũ…
là những người đã từng giữ gìn một điều gì đó quan trọng – rồi đánh mất nó.

Khoa quay lại, hơi bất ngờ, rồi mỉm cười nhẹ.

Vy cúi đầu thay lời chào.


Ly trà hôm nay là bạc hà – và không ai thắc mắc vì sao đổi vị

Khoa đưa cho cô ly trà mới, không hoa nhài.

Cô nhấp thử, rồi nói:

– “Bạc hà.”
– “Hôm nay là bạc hà.”

Anh gật.

– “Có người từng bảo… bạc hà giúp người ta hít sâu hơn.”

Vy không trả lời.
Chỉ đưa tay chạm vào thành ly – ấm vừa đủ.

Hít sâu. Như thể lần đầu cô nhớ ra cách thở.


Kết chương: Không cần nói – vẫn hiểu

Vy ngồi đọc gần một tiếng. Trước khi về, cô để lại một mảnh giấy nhỏ giữa trang 47:

“Cảm ơn vì đã không hỏi hôm nay em ổn chưa.
Vì có lẽ, em cũng không biết trả lời.”

Khi cô bước ra, gió thổi qua hàng hiên.
Tiếng chuông gió rung lên như một lời chào – không quá vui, không quá buồn.
Chỉ vừa đủ để biết… có ai đó đang đứng trong yên lặng,
và ở cạnh cô.


✅ HẾT CHƯƠNG 4