Đúng 7 giờ tối, Cố Yên đến quán trà. Cô chọn một chiếc váy màu kem, tinh tế nhưng vẫn toát lên sự sống động tự nhiên. Lục Phàm đã chờ sẵn. Anh ngồi ở góc yên tĩnh nhất, trang phục ngăn nắp và tinh tươm, khuôn mặt điềm tĩnh như thể anh đang ở trong một buồng lái tĩnh lặng chứ không phải quán cà phê.
Anh ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt anh không còn sự đánh giá khách quan như trước, mà là sự tập trung chín chắn của người đang chờ đợi một bài kiểm tra quan trọng.
"Cô đến đúng giờ," Lục Phàm nói. Giọng anh trầm ấm và điềm đạm, không hề cứng nhắc mà chỉ xác nhận một sự thật. "Anh đã chuẩn bị bàn rồi."
"Cảm ơn anh, Lục Phàm," Cố Yên đáp, mỉm cười sắc sảo. "Chúng ta có thể bắt đầu thử nghiệm tần số rung động chứ?"
"Chúng ta bắt đầu thôi. Hôm nay, chúng ta chỉ nói về cuộc sống," Lục Phàm nói, đẩy về phía cô ly trà hoa cúc.
Cố Yên là người mở lời trước. Cô không nói về công việc, mà nói về những sự lựa chọn đột ngột của cô trong cuộc sống: một chuyến đi ba lô ngẫu hứng đến vùng núi hẻo lánh, quyết định học một ngôn ngữ mới chỉ trong ba tháng, hay việc cô tự ý thay đổi cách phục vụ để làm hành khách vui vẻ.
Cô kể bằng tất cả sự nhiệt huyết của mình. Cô muốn anh thấy, sự sống động của cô không phải là hỗn loạn, mà là sự dũng cảm khi chấp nhận rủi ro một cách có tính toán.
Lục Phàm lắng nghe chăm chú. Anh không ghi chép bằng bút, mà chỉ nhìn cô, đôi mắt anh sâu sắc và kiên định. Anh là người phân tích tuyệt vời, và anh đang phân tích cảm xúc của cô.
"Anh nhận thấy em có một năng lượng rất mạnh mẽ," Lục Phàm nói, giọng anh chậm rãi và có suy nghĩ. "Nó giống như lực nâng của máy bay. Mạnh mẽ, nhưng cần được kiểm soát tốt để không bị quá tải."
"Và em đã kiểm soát nó tốt, phải không?" Cố Yên hỏi.
"Trong công việc, là tuyệt vời," Lục Phàm thừa nhận. "Nhưng trong cảm xúc, anh thấy em quá tự do. Anh thích sự ổn định. Anh sợ sự bất ngờ quá lớn."
Cố Yên thấu hiểu. Cô biết, sự sợ hãi của anh đến từ trách nhiệm và áp lực anh tự đặt lên mình.
"Anh sợ tan chảy sao?" Cố Yên hỏi, giọng cô dịu dàng hơn. "Anh sợ mất kiểm soát trái tim mình, đúng không?"
Lục Phàm im lặng một lúc. Anh nhìn vào ly trà trên bàn, như đang tìm kiếm sự logic để giải thích nỗi sợ sâu kín này.
"Nếu anh mất kiểm soát một lần trong cuộc sống," Lục Phàm nói, giọng anh trầm tĩnh và chân thành. "Anh sợ anh sẽ mất tất cả. Anh chọn quy tắc vì nó là tấm chắn an toàn duy nhất cho mọi thứ anh quan tâm."
Lời nói này không hề cứng nhắc. Nó là sự chia sẻ rất thật của một người đàn ông trưởng thành và chín chắn đang cố gắng tự bảo vệ mình.
Cố Yên cảm thấy rung động thực sự. Anh đã mở cửa trái tim mình, dù chỉ một chút.
Cố Yên dứt khoát đưa tay ra, đặt nó lên bàn, sát với tay Lục Phàm.
"Anh có thể kiểm soát một chiếc máy bay đang bay qua vùng sóng nhiệt nguy hiểm nhất, Lục Phàm. Anh có thể kiểm soát em," Cố Yên nói, ánh mắt cô kiên định và ấm áp. "Em sẽ là vùng sóng nhiệt an toàn nhất cho anh. Em sẽ tuân thủ quy tắc duy nhất của anh: sự chân thành tuyệt đối."
Lời nói này của Cố Yên đã đánh trúng vào sự logic của Lục Phàm. Cô đã biến cảm xúc thành một khái niệm có kiểm soát mà anh có thể chấp nhận. Cô không yêu cầu anh thay đổi, mà yêu cầu anh thử nghiệm một quy tắc mới.
Lục Phàm nhìn cô lâu và sâu sắc. Anh nhẹ nhàng chạm vào tay cô. Hành động này không hề vồ vập, mà từ tốn, nghiêm túc và đầy ý nghĩa, như anh đang cam kết một bước đi quan trọng.
"Anh chấp nhận rủi ro này," Lục Phàm nói, giọng anh trầm ấm và nhẹ nhàng. "Em là rủi ro duy nhất anh chọn lựa. Nhưng anh cần sự hợp tác chặt chẽ của em. Anh sẽ kiểm soát từng bước phát triển của mối quan hệ này. Không có sự bất ngờ quá lớn nào được phép xảy ra."
Cố Yên cười mãn nguyện. Anh vẫn là Lục Phàm của quy tắc, nhưng giờ đây, anh dùng quy tắc đó để mở lòng với cô. Thử nghiệm đã thành công.