Lâm Hạ (Hạ) bước vào một trò chơi nguy hiểm ngay trong chính ngôi nhà của mình. Cô vẫn diễn vai người vợ mất trí nhớ ngây thơ và dễ bảo, nhưng ánh mắt cô giờ đây sắc bén hơn, phân tích từng hành động của Lăng Triệt.
Lăng Triệt cảm nhận được sự thay đổi tinh tế đó. Anh ta ý thức được rằng người phụ nữ này, dù đã quên hết quá khứ, vẫn sở hữu một trực giác nhạy bén và trí tuệ sắc sảo.
Bữa tối hôm đó diễn ra trong sự căng thẳng ngầm đáng sợ.
"Hạ, em có vẻ mệt mỏi," Lăng Triệt lên tiếng trước, giọng trầm và lo lắng. Anh ta gắp cho cô một miếng cá, hành động chu đáo không tì vết.
"Em chỉ đang cố gắng nhớ lại món ăn em thích," Hạ đáp, mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại cố ý xoáy sâu vào anh ta. "Trước đây, anh có hay chăm sóc em từng chút như vậy không, Lăng Triệt?"
Lăng Triệt hơi khựng lại trước việc cô gọi thẳng tên anh.
"Tất nhiên rồi, Hạ," Lăng Triệt nhanh chóng lấy lại thế chủ động. "Em luôn muốn anh chiều chuộng. Em thường bảo rằng, sự quan tâm của anh là linh hồn của cuộc hôn nhân này."
Hạ mỉm cười lạnh lẽo trong lòng.
Hạ chủ động đưa ra một chi tiết tuyệt mật từ đoạn video: "Em thấy... có vẻ màu xanh nhạt hợp với em hơn màu đỏ mà anh đang mua cho em. Trước đây em hay mặc màu xanh nhiều hơn đúng không?"
Màu xanh nhạt chính là màu của chiếc khăn lụa nhân chứng trong chiếc hộp. Đây là một đòn đánh nhẹ nhàng nhưng chính xác vào tâm lý của Lăng Triệt.
Lăng Triệt biến sắc lần thứ hai. Anh ta nhanh chóng uống một ngụm trà.
"Đúng vậy," anh ta cố gắng giữ giọng ổn định. "Màu xanh là màu may mắn của em. Sau tai nạn, em thay đổi sở thích một chút. Anh xin lỗi, có lẽ anh quá bận rộn nên không để ý những thay đổi tinh tế này của em."
Hạ gật đầu, giả vờ hài lòng. Màn thăm dò của cô đã thành công: Lăng Triệt chắc chắn đang cố gắng thay đổi hiện thực, ép cô tin vào một cuộc sống khác biệt so với sự thật trước tai nạn. Anh ta muốn xóa sổ mọi dấu vết của "Hạ" trước đây.
"Em muốn ra ngoài một mình vào ngày mai," Hạ tuyên bố, ánh mắt thách thức. "Em cần hít thở không khí thực sự để kích thích ký ức."
Lăng Triệt lập tức phản đối kịch liệt, nhưng nhanh chóng làm dịu lại: "Không được, Hạ. Sức khỏe của em... và bên ngoài không an toàn. Anh sẽ đưa em đi."
Hạ biết anh ta sẽ không để cô đi một mình. Cô cần một kế hoạch tinh vi hơn để thoát khỏi sự kiểm soát tuyệt đối này.