Chu Thận Từ đã rời đi.
Chỉ còn lại một mình Sở Ngôn đứng trong lối thoát hiểm vắng lặng.
Mồ hôi lạnh vừa rồi đã thấm ướt lưng áo. Nhịp tim đập quá nhanh khiến cô có cảm giác như thiếu dưỡng khí, đầu óc lâng lâng, tai ong ong. Cô phải dựa hẳn vào tường một lúc lâu, hít sâu từng hơi, mới dần lấy lại được sự tỉnh táo.
Chỉ cần qua được tối nay thôi.
Cô tự nhủ với chính mình.
Cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh cảm xúc đã vỡ vụn, miễn cưỡng ghép lại thành một chỉnh thể có thể tiếp tục bước đi, Sở Ngôn đưa tay đẩy cánh cửa an toàn ra.
Ánh sáng và âm thanh ập đến.
Bên trong hội trường vẫn náo nhiệt như cũ.
...