Khi Sở Ngôn lần nữa cảm nhận được thế giới bên ngoài, bên tai cô chỉ còn lại một mớ âm thanh ầm ĩ hỗn loạn, như thể có thứ gì đó đang nổ tung ngay sát đầu. Cơ thể nặng trĩu đến mức khiến cô có cảm giác mình đang không ngừng rơi xuống, rơi mãi, rơi mãi, dù đã dốc hết sức lực cũng chỉ có thể miễn cưỡng hé mở một khe mắt rất nhỏ.
Ánh sáng trắng chói lòa đâm thẳng vào võng mạc, kèm theo đó là những đốm lửa li ti chập chờn trước mắt, lắc lư khiến đầu cô đau buốt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô bỗng cảm thấy toàn bộ cơ thể mình được nhấc bổng lên. Một sức mạnh cực lớn đang chống lại lực hút của mặt đất, khiến cả trời đất như đảo lộn, phương hướng cũng trở nên mơ hồ.
...