Màn đêm buông xuống, trăng non vừa lên, Nhiếp Ngật mới trở về.Hắn vừa đi vào sân vừa dò hỏi tình hình phu thê lão Vệ Quốc Công, biết được bọn họ đã nghỉ ngơi, liền không đi qua quấy rầy.Hắn đi vào trong viện, xa xa đã nhìn thấy cô nương đang đứng chờ nơi hành lang, dưới mái hiên treo mấy cái đèn lồng, ánh đèn mờ nhạt nhu hòa chiếu vào gương mặt nàng, đôi mắt sáng như tinh linh, lúm đồng tiền tươi đẹp, giống như vị tinh tú sáng nhất giữa bầu trời đêm, lộng lẫy sáng ngời, yên lặng cướp mất lòng người“Thế Cẩn, chàng về rồi.” Hoắc Thù cao hứng nói, xách theo làn váy đi về phía hắnTrong bóng đêm, thần sắc lạnh lẽo nghiêm nghị của Nhiếp Ngật trở nên ôn hòa, có lẽ là do ánh trăng quá mức ôn nhu, Nhiếp Ngật nhịn không được bước nhanh về hướng cô nương đang đi về phía hắn, ôm nàng vào trong lòng ngực, hít thật sâu mùi hương trên người nàng, mệt mỏi cả một ngày dường như đã tan đi không ít