Ngu Tòng Tín xác thật đã đoán được gì đó, chờ sau khi phu thê Vinh Thân Vương rời đi, hắn cũng không vội vã đi, mà là nhìn về phía biểu muội phu Nhiếp Ngật.Nhiếp Ngật thần sắc thản nhiên, nói: “Nếu 1ngươi không có ý, có thể nói với ta.”Ngu Tòng Tín cười cười, không nói gì.Ngược lại Nhiếp Ngật rất kinh ngạc, nhịn không được liếc nhìn hắn một cái, thấy thần sắc hắn ôn hòa, khí chất văn nhã, ngay cả lúc không cười cũng cho người ta một loại cảm giác khiêm tốn đoan chính, làm ấn tượng đầu tiên của người khác dành cho hắn rất tốtNhiếp Ngật chỉ là kinh ngạc chút lát rồi thu hồi thật nhanhHắn xưa nay không thích quản việc người khác, nhưng vì Ngu Tòng Tín là biểu ca nhà ngoại của Hoắc Thù, cùng với tình cảm của bọn họ như huynh muội ruột thịt, cho nên mới giúp đỡ một ít. Ngu Tòng Tín cũng hiểu rõ trong lòng nên hắn cũng không lo nhiều việc lắm.