Hoắc lão phu nhân sau khi trúng gió, nửa bên người vẫn chưa có tri giác, ngày thường chỉ nằm một chỗ, những chuyện sinh hoạt bình thường đều phải có người hầu hạ, tựa như một phế nhân, đối với bà mà nói vô cùng thống khổ.Lúc này, tuy rằng bà rất kích động, nhưng ngay cả tay cũng đều nâng không nổi, chỉ có thể nhìn người kêu a a a, thần sắc vặn vẹo.Không thể nghe được rõ ràng rốt cuộc bà đang gọi gì và đang kêu ai“Tổ mẫu, người đừng nóng vội, cẩn thận coi chừng ngất đi.”Hoắc Diệu vỗ ngực nhuận khí cho Hoắc lão phu nhân, lo lắng bà dưới sự kích động mà sinh ra việc gì không tốtHiển nhiên là ý thức được mình hiện tại bất tiện, không cách nào nói chuyện, thân thể cũng không thể nhúc nhích, Hoắc lão phu nhân an tĩnh lại thực nhanh, chỉ là đôi mắt vẩn đục hung ác mở to trừng mắt bọn họ, cũng không biết bà ta đang trừng ai.