Mấy năm nay, Nhiếp Ngật trải qua nhiều lần ngầm tra xét truy tìm tung tích, đã thu thập xong ba phần tư bản đồ bảo tàng Trung Nghĩa Vương chia ra giấu đi, chỉ còn lại một phần chưa thu thập xong, vẫn còn ở trong tay bộ hạ cũ còn sót lại của Trung Nghĩa Vương.Vừa rồi, thật vất vả mới có tung tích miếng bản đồ còn sót lại, sau khi Nhiếp Ngật biết được tin tức, lập tức tiến cung báo cáo hoàng đế, liền muốn tự mình đi một chuyến, lấy bản đồ bảo tàng trở về, để bạc trở về tràn đầy quốc khố.Nghe xong sự tình, Hoắc Thù biết Nhiếp Ngật lần này xác thật không đi không đượcChỉ là, nàng vẫn như cũ có chút rầu rĩ không vui, nhưng loại rầu rĩ không vui này sau khi phát hiện đáy mắt hắn đầy lo lắng thì Hoắc Thù vội không ngừng thu hồi, đè nén ở đáy lòng.Nàng biết mỗi lần hắn phụng chỉ ra kinh, việc cần làm nhất định là thập phần hung hiểm, không thể để hắn phân tâm, nếu hắn bởi vì lo lắng nàng không vui mà khiến cho hắn xảy ra chuyện gì, thì đó là việc nàng không muốn nhìn thấy.