Hoắc Thù ngồi trong bóng đêm, ôm hài tử đang ngủ ngon lành trong ngực, lắng nghe động tĩnh bên ngoàiLúc này đêm đã khuya, bên ngoài không còn tiếng người, chỉ có thể nghe được tiếng côn trùng kêu vang vào ngày chuyển mùa hè ở nơi xa xa, khắp nơi có vẻ càng thêm an tĩnh.Qua một lát, mùi hương trong không khí rốt cuộc tan đi, Hoắc Thù buông cái khăn vừa rồi che miệng mũi mình xuống, sau đó nhanh chóng kiểm tra tình hình nhi tử béo nhà nàng, thấy hắn ngủ càng ngon, thoạt nhìn không có chuyện gì, trong lòng hoài nghi hương vị vừa rồi là hương của một loại đồ vật.Suy nghĩ một lát, Hoắc Thù đặt hài tử xuống, lặng yên không một tiếng động xuống giường.Hoắc Thù tới trước gian ngoài nhìn ra, phát hiện Anh Thảo đêm nay gác đêm ngủ thật sự sâu, gọi mãi không tỉnh, s* s**ng mạch, phát hiện hình như trúng mê dược, quả nhiên hương vị vừa rồi là mê dược.