Thời tiết dần dần chuyển lạnh, kinh thành rất nhanh đã phủ đầy tuyết.A Cửu đã có thể chạy có thể nhảy, tiểu hài tử tinh lực tràn đầy, mỗi ngày đều muốn chạy ra bên ngoài, thăm dò khắp nơi, các nha hoàn ma ma mỗi ngày chăm sóc bé đều phải không chớp mắt nhìn chằm chằm, đỡ cho một khi không chú ý thì bé sẽ chuồn đi mất tiêuHoắc Thù xoa bóp tay nhỏ của nhi tử béo, cười nói: “Bên ngoài lạnh như vậy, sao con lại luôn thích chạy ra bên ngoài vậy chứ? A Cửu thật không ngoan, nếu để sinh bệnh, lúc đó phải đau khổ uống thuốc đó”A Cửu ngồi trên ghế gấm, nhìn nương mình nhếch miệng cười, lộ ra một ít răng trắng nhỏ như hạt gạo, chỉ ra bên ngoài nói: “Nương, đi ~~”“Không đi, quá lạnh.”“Đi!”“Không đi!”“……”A Cửu nhìn nàng trong chốc lát, chu cái miệng nhỏ lên, trề môi reo lên: “Cha ~”