*** Truyện chỉ đăng tại truyenwiki1.com/tac-gia/nhamy111***Sau khi thêm trang kết thúc, các khách nhân cáo từ rời điHoắc Diệu dưới tình huống này cũng không lại trốn tránh Hoắc Thù, chờ sau khi các tỷ muội đi rồi, vẫn lẩn quẩn như cũ"Cửu muội có chuyện gì sao?" Hoắc Thù hỏiHoắc Diệu đỏ mặt lên, ngập ngừng, rồi mở miệng nói, "Thất tỷ, nương ta...." Lời nói vừa thốt ra khỏi đầu lưỡi, nhìn thấy sắc mặt Hoắc Thù trầm xuống, đột nhiên im tiếngHoắc Diệu cũng không hiểu vì sao mình lại sợ Hoắc Thù như vậy, tuy nói Hoắc Thù đã gϊếŧ người ở Tết Thượng Nguyên năm trước, nhưng người bị gϊếŧ đều là thích khách, còn bảo vệ mình nữa, theo lý thì sự việc qua lâu như vậy rồi cũng đã phai nhạt, Hoắc Thù kỳ thật cũng không đáng sợ. Chỉ là tự mình Hoắc Diệu cũng không biết vì sao mình sợ nàng, mà hơn nữa càng sợ nàng sinh khí.