MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhông Thể Nói Dối AnhChương 7

Không Thể Nói Dối Anh

Chương 7

408 từ · ~3 phút đọc

7.

Nhìn vào những biểu hiện từ hôm qua đến hôm nay của tôi, Cố Viễn không dám mở miệng nói chuyện với tôi nữa. Cậu im lặng tập trung lái xe, thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc qua tôi một cái rất nhanh.

Tôi đấu tranh tâm lý trong âm thầm. Có lẽ bí mật tôi giấu suốt 8 năm nay sắp không giấu nổi nữa rồi!

Hay là tôi lấy cớ gì đó, cắt đứt quan hệ với Cố Viễn nhỉ?

Nhưng đây chính là Cố Viễn, người mà tôi thích từ năm 16 tuổi đó!!

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ lần đầu tiên mình gặp Cố Viễn. Lúc ấy, cậu cùng các bạn của mình vui vẻ chạy vào phòng học.

Cậu cắt tóc ngắn, mặc một cái áo sơ mi trắng.

Hai mắt cậu cười cong cong, bên trong như ẩn chứa hàng vạn vì sao, chiếu rọi những năm tháng thanh xuân của tôi.

Làm sao tôi có thể bỏ cậu cho được?

Lúc này xe dừng lại, cảm giác kỳ lạ trên người tôi cũng đã biến mất. Tôi há miệng hít một hơi thật sâu.

Vừa xuống xe, một cô gái vô cùng xinh đẹp chạy đến chỗ chúng tôi.

“Anh Cố Viễn, đã lâu không gặp!”

Cô gái kia kéo lấy tay Cố Viễn lay lay.

Tôi cụp đôi mắt đang trợn trắng lên của mình.

“Anh Cố Viễn, anh chờ em một chút. Em muốn ngồi xe anh, chờ em đi lấy hành lý đã nhé ~”

Nói rồi cô ấy nhảy nhót rời đi.

Cô gái này chính là em gái ruột của bạn Cố Viễn – Lý Dương Ba. Bây giờ cô ấy vẫn còn đang học đại học. Mỗi lần thấy Cố Viễn thì cô ấy đều hận không thể dính lên người cậu.

Tôi đứng bên cạnh Cố Viễn, không nhịn được bắt chước giọng điệu của Lý Kỳ Nguyệt, ẻo lả gọi: “Anh Cố Viễn, người ta rất nhớ anh đó ~”

Cố Viễn liếc mắt nhìn tôi một cái, bình tĩnh nói: “Làm sao? Cậu ghen à?”

Tôi lập tức lớn tiếng: “Ha ha, cậu nói chuyện cười nhảm nhí gì vậy? Cậu không biết tớ là ai à? Tớ là Tống Phỉ, dù tớ có ăn cức tớ cũng không thèm ăn giấm của cậu đâu*!”

*Ý nữ chính là bả thà ăn cức cũng không thèm ghen á ~