MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHÔNG THỂ NUÔNG CHIỀU THƯ KÝ GIANGChương 10

KHÔNG THỂ NUÔNG CHIỀU THƯ KÝ GIANG

Chương 10

755 từ · ~4 phút đọc

Sau chiến thắng vang dội tại phòng họp, Thẩm Kỷ Ngôn không lập tức quay lại làm việc mà ngồi lặng yên trong phòng làm việc, ánh mắt mông lung nhìn ra đường chân trời của Thượng Hải. Hình ảnh Giang Vãn Ý sắc sảo, quyết đoán trên bàn đàm phán cứ đan xen với hình ảnh cô gái nhỏ bé, run rẩy trong thang máy tối hôm trước. Anh nhận ra rằng mình biết rất rõ về Giang Vãn Ý của năm sáu tuổi, nhưng lại hoàn toàn trống rỗng về người phụ nữ đang đứng ngay sau lưng mình lúc này.

Sự tò mò thôi thúc Thẩm Kỷ Ngôn nhấc máy gọi cho trợ lý thân cận, yêu cầu một bản điều tra chi tiết về hành trình của gia đình họ Giang trong mười năm qua. Khi tập tài liệu được đặt trên bàn vào buổi chiều muộn, những dòng chữ khô khốc trên giấy trắng mực đen khiến lồng ngực anh thắt lại. Sau khi cha cô phá sản và lâm bệnh nặng, Giang Vãn Ý từ một tiểu thư sống trong nhung lụa đã phải bôn ba qua đủ mọi nghề nghiệp để chi trả viện phí và duy trì cuộc sống cho mẹ. Cô từng làm gia sư, phục vụ bàn, thậm chí là nhân viên tiếp thị sản phẩm ở những khu chợ đông đúc, nhưng chưa bao giờ từ bỏ việc học tập để giành lấy tấm bằng thạc sĩ quản trị loại ưu.

Đêm đó, khi trở về căn hộ chung, Thẩm Kỷ Ngôn thấy Vãn Ý đang ngồi ở quầy bar, trên bàn là một chén mì tôm bốc khói nghi ngút và chiếc máy tính vẫn đang chạy dở các biểu đồ tài chính. Anh không còn buông lời mỉa mai về thói quen ăn uống của cô như mọi khi, mà lẳng lặng bước đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh quan sát đôi bàn tay mảnh khảnh của cô đang gõ phím, những vết chai nhỏ nơi đầu ngón tay mà trước đây anh chưa từng để ý, giờ đây như những bằng chứng sống động cho quãng thời gian gian truân mà cô đã vượt qua một mình.

Thẩm Kỷ Ngôn đột ngột lên tiếng hỏi cô về những năm tháng ở nước ngoài, về việc làm thế nào cô có thể một mình chống đỡ cả gia đình khi mới chỉ mười tám tuổi. Giang Vãn Ý khựng lại, đôi mắt cô thoáng hiện lên một tia ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại vẻ thản nhiên vốn có. Cô nhấp một ngụm nước, cười nhạt bảo rằng cuộc đời vốn dĩ là một cuộc sàng lọc tự nhiên, ai không thích nghi được thì bị đào thải, chẳng có gì đáng để kể lể. Tuy nhiên, dưới sự truy vấn thâm trầm và ánh mắt mang đầy sự quan tâm chân thành của anh, lớp phòng thủ của cô dần bị gỡ bỏ.

Cô kể cho anh nghe về những đêm đông lạnh giá ở London khi cô phải đi làm thêm đến tận khuya để tiết kiệm từng đồng tiền xe buýt, về cảm giác tuyệt vọng khi đứng trước cửa phòng cấp cứu của cha mà trong túi không còn một đồng xu nào. Những câu chuyện được cô kể bằng giọng điệu nhẹ nhàng như kể về cuộc đời của một ai đó khác, nhưng Thẩm Kỷ Ngôn lại cảm thấy tim mình đau nhói. Anh hối hận vì trong suốt mười năm qua mình đã mải mê gây dựng đế chế riêng mà quên mất việc tìm kiếm người con gái từng bảo vệ mình khỏi mọi trận đòn thuở nhỏ.

Khi câu chuyện kết thúc, không gian giữa họ không còn sự đấu đá hay kiêu ngạo, chỉ còn lại sự thấu hiểu lặng lẽ. Thẩm Kỷ Ngôn vươn tay ra, định chạm vào mái tóc cô nhưng rồi lại rụt lại nửa chừng, anh chỉ trầm giọng nói rằng từ nay về sau, cô không cần phải gồng mình mạnh mẽ như vậy nữa. Vãn Ý nhìn anh, trong lòng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. Đêm đó, dưới ánh đèn vàng ấm áp của căn hộ, ranh giới giữa một vị Chủ tịch và một cô Thư ký dường như đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho hai tâm hồn bắt đầu tìm thấy sự đồng điệu sau bao năm tháng lạc mất nhau.