162 từ · ~1 phút đọc
Edit: hanthy915Nước mắt An Hà cuối cùng cũng rơi xuống.Cố Tự chuẩn bị xe xong, vốn định vào thông báo một tiếng, thấy hai người ôm nhau khóc nức nở thì nhanh chóng lui ra ngoài, chừa lại không gian riêng tư.Thẩm Vọng nhíu mày: "Sao lại khóc rồi?"Cố Tự: "Cô gái tội nghiệp kia bị dọa sợ."Người anh muốn hỏi là Cố Sanh Sanh mà! Thẩm Vọng lạnh lùng liếc Cố Tự: "Cô gái đó là bạn của Sanh Sanh."Cố Tự kinh ngạc, trong chốc lát liền hiểu ý của Thẩm Vọng: "Em làm gì tới cỡ đó chứ."Cố Tự rút thuốc lá đưa Thẩm Vọng một điếu, giúp anh châm lửa.Đầu ngón tay của Thẩm Vọng vân vê điếu thuốc, chỉ ngửi một chút rồi thôi. Còn Cố Tự thì nhả khói rất thuần thục, hút xong một điếu lại lấy điếu thứ hai.Thẩm Vọng nhắc nhở: "Hút ít thôi.""Biết rồi thưa ba." Cố Tự hậm hực cất thuốc vào.