202 từ · ~2 phút đọc
Edit: hanthy915Thẩm Vọng cởi nút áo của Cố Sanh Sanh, bàn tay từ từ lướt qua từng tấc da thịt, hành động không mang theo chút du͙ƈ vọиɠ nào, chỉ là đơn thuần kiểm tra xem cô có bị thương không.Cố Sanh Sanh vừa mới trải qua một trận khiếp sợ, lúc này ngoan ngoãn ngồi yên để Thẩm Vọng tùy ý v**t v*, hai mắt nhìn anh không chớp, hết sức tin tưởng.Ánh đèn trong khoang xe mờ ảo, Cố Sanh Sanh sáng như ánh trăng, bả vai có một dấu ngón tay màu đỏ nhàn nhạt do Thẩm Vọng để lại. Anh khép chặt vạt áo Cố Sanh Sanh rồi nặng nề thở ra một hơi."Chút xíu nữa thôi là rách mặt em rồi." Cố Sanh Sanh ôm cổ Thẩm Vọng tố cáo, "Còn cắt tóc em nữa."Cố Sanh Sanh bị mất vài sợi tóc, may mà tóc cô vốn dày sẵn, cho nên nhìn không thấy có gì khác thường.Thẩm Vọng cúi đầu áp sát mặt Cố Sanh Sanh, sống mũi cao thẳng chạm vào cô đầy trìu mến: "Sanh Sanh chịu oan ức, anh sẽ giúp em trút giận, đám người đó... một người cũng không bỏ qua."