162 từ · ~1 phút đọc
Edit: hanthy915Tia nắng sớm đầu tiên xuyên qua tấm rèm cửa rơi xuống mặt Cố Sanh Sanh. Hàng mi đen dày thoáng run rẩy, Cố Sanh Sanh lẩm bẩm trở người, định tránh ra khỏi vòng tay của Thẩm Vọng.Vừa cử động một chút, từ eo trở xuống lập tức truyền đến cảm giác bủn rủn quen thuộc, đau như bị xe tải cán qua. Cố Sanh Sanh chợt tỉnh táo hơn.Trên giường lộn xộn thành một đống, chăn mền trượt xuống đất từ lúc nào, điều hòa không khí thổi gió lạnh qua da thịt tr*n tr**, chỉ có cái ôm của Thẩm Vọng là ấm áp nhất, cánh tay rắn chắc quấn từ sau lưng Cố Sanh Sanh ra trước, vây cô trước ngực, tư thế chiếm hữu hết sức mạnh mẽ.Nơi nào đó nóng hổi chống lên giữa đùi cô, súng đạn sẵn sàng.Cả người Cố Sanh Sanh lập tức cứng ngắc, cô kêu nhỏ: "Thẩm Vọng, Thẩm Vọng?"