MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLàm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh! - Lâm Thiên SinhChương 76: Ảo cảnh?

Làm Rể Hào Môn? Ông Đây Khinh! - Lâm Thiên Sinh

Chương 76: Ảo cảnh?

492 từ

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều giật mình kinh hãi!

Giây tiếp theo, Vô Ảnh đã xuất hiện ở trước mặt Lâm Thiên Sinh: “Vậy thì bắt đầu từ cậu trước đi.”

Vào lúc hắn ta nói xong câu đó, hắn ta chợt phát hiện ra thế giới xung quanh bỗng nhiên trở nên vặn vẹo, sau đó xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Vô Ảnh sững sờ tại chỗ, ánh mắt kinh ngạc nhìn vạn vật đang biến hóa một cách nhanh chóng.

Ngay cả bầu trời cũng chuyển sang màu đỏ như máu!

“Ảo cảnh?”

“Rốt cuộc là từ khi nào…

Vô Ảnh hoảng sợ, lúc này hắn ta đang đứng trên một vùng đất hoang đỏ như máu, xung quanh không có bất kỳ sinh vật sống nào, khắp nơi đều là xương trắng hoang tàn.

Chỉ có Lâm Thiên Sinh đang đứng trước mặt hắn ta, nhưng biểu cảm trên mặt anh đã không còn giống như trước đó nữa.

Thay vào đó là dáng vẻ vô cùng lạnh lùng, còn toát lên một loại uy áp vô cùng mạnh mẽ.

Uy áp này suýt chút nữa đã khiến Vô Ảnh không thể thở nổi.

Hắn ta vô cùng sợ hãi, thầm nghĩ bản thân đã bước nửa bước đến tu vi cảnh giới Nguyên Anh, nhưng lại bị Lâm Thiên

Sinh trước mặt dọa đến mức muốn rút lui?

Điều mà hắn ta không biết chính là nơi đây chẳng qua chỉ là một khu vực trong ý niệm của Lâm Thiên Sinh mà thôi.

“Gậu, rốt cuộc cậu là ai?” Vô Ảnh sợ hãi, sự sợ hãi xuất phát từ bản năng.

Ngay cả thanh kiếm Thanh Phong trong tay hắn ta cũng bị ném xuống đất.

Hắn ta không thể tin được ở một thế giới có linh khí mỏng manh thế này lại có sự tồn tại khiến hắn ta sợ hãi đến mức không dám cử động.

Lâm Thiên Sinh chậm rãi nói: “Con kiến của hạ giới, dám làm càn như vậy.”

“Quỳ xuống!”

Giọng nói không lớn, nhưng lại có thể khiến trời đất rung chuyển dữ dội.

Ẩm!

Vô Ảnh lập tức quỳ xuống tại chỗ, thần hồn run rẩy nói với Lâm Thiên Sinh: “Thần, Thân Thượng…”

“Tiểu nhân có mắt như mù, động đến Thần Thượng!” “Có thể chết dưới tay ngài là vinh hạnh của Vô Ảnh..”

Vô Ảnh cảm nhận được khí tức của Lâm Thiên Sinh, ít nhất cũng là đại năng cảnh giới Độ Kiếp trong truyền thuyết!

Trước một sự tồn tại như vậy, vạn vật chỉ là một con kiến. Lâm Thiên Sinh cũng lười nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, một luồng chân khí kh ủng bố giống hệt như tia laser bắn

về phía Vô Ảnh trong nháy mắt.

Chỉ một cái chạm nhẹ đã khiến Vô Ảnh hoàn toàn biến thành tro bụi.