MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLàng Cười Không NgớtChương 10: Điện thoại thông minh… xuống ao

Làng Cười Không Ngớt

Chương 10: Điện thoại thông minh… xuống ao

736 từ · ~4 phút đọc

Sau trận bóng bưởi huyền thoại hôm qua, Minh bắt đầu quen với nhịp sống chậm rãi của làng Cười. Sáng hôm đó, cậu quyết định đi dạo quanh làng một mình, tiện thể gọi điện về cho bạn bè khoe rằng mình đang ở một nơi “kỳ lạ nhưng dễ thương vô cùng”.

Minh cầm điện thoại trên tay, vừa đi vừa nói, mắt thì nhìn mấy con cá nhỏ bơi lội trong ao làng. Ao này nằm ngay cạnh con đường ổ gà, nước trong veo, có mấy bông lục bình trôi lững lờ, trông yên bình đến mức người ta chỉ muốn đứng lại nhìn mãi.

“Ê, tao nói mày nghe…” – Minh vừa nói vừa bước sát mép ao – “ở đây người ta đá bóng bằng bưởi, ăn phở không nước, còn bán cả gió…”

Chưa kịp nói hết câu, *tõm!*

Điện thoại trên tay Minh trượt khỏi tay, rơi thẳng xuống ao, biến mất không một tiếng kêu cứu.

Minh đứng chết trân.

Ba giây.

Năm giây.

Mười giây.

“………”

Minh cúi xuống nhìn mặt nước phẳng lặng, chỉ còn vài vòng sóng nhỏ lan ra, như thể ao vừa nuốt xong một bữa ăn nhẹ.

“Không… không thể nào…” – Minh thì thào.

Cậu quỳ xuống, thò tay xuống nước mò mẫm trong vô vọng. Ao không sâu lắm, nhưng bùn dưới đáy mềm và trơn. Điện thoại thì… thông minh, nhưng không biết bơi.

Tiếng động thu hút mấy người gần đó. Ông Bảy đi ngang qua, thấy Minh đang cúi rạp bên ao liền hỏi:

“Sao vậy con?”

Minh ngẩng lên, mặt méo xệch:

“Dạ… điện thoại của con rơi xuống ao rồi.”

Ông Bảy nhìn mặt ao, rồi gật gù:

“Ờ, vậy là nó đi… tắm.”

“Dạ?” – Minh suýt bật khóc – “Điện thoại con mới mua đó ông.”

Ông Bảy xoa cằm suy nghĩ:

“Vậy là điện thoại thông minh, giờ xuống ao thì thành… điện thoại thông cá.”

Minh không biết nên khóc hay nên cười. Nhưng chưa kịp phản ứng, mấy người khác trong làng đã tụ lại.

Bà Tư chống nạnh nhìn xuống ao:

“Rơi lâu chưa?”

“Dạ… mới vài phút ạ.”

“Vậy còn kịp.” – bà nói chắc nịch.

“Làm sao ạ?” – Minh hy vọng lóe lên.

Bà Tư quay sang gọi lớn:

“Ê, ai có rổ không?”

Chỉ một lúc sau, đủ thứ được mang tới: rổ tre, vợt cá, thau nhựa, thậm chí có người mang cả… cái muỗng canh. Ai cũng rất nghiêm túc, như đang chuẩn bị cho một chiến dịch quan trọng.

“Khoan!” – ông Bảy giơ tay – “Trước khi vớt, phải hỏi ý kiến chủ ao.”

“Chủ ao?” – Minh ngơ ngác.

Một ông lão khác chỉ xuống mặt nước:

“Cá đó.”

Mọi người đồng loạt cúi xuống ao. Ông Bảy nói lớn, giọng rất lễ phép:

“Cá ơi cá, cho tụi tui xin lại cái điện thoại. Tụi tui hứa không gọi điện… trong giờ ăn của mấy con.”

Mặt ao vẫn im lặng.

Một con cá quẫy nhẹ, bắn lên một giọt nước.

“Vậy là đồng ý.” – bà Tư gật đầu.

Cuộc vớt điện thoại bắt đầu. Người múc, người soi, người chỉ trỏ. Minh hồi hộp đứng nhìn, tim đập thình thịch. Cuối cùng, một cậu bé reo lên:

“Thấy rồi!”

Chiếc điện thoại được vớt lên, dính đầy bùn, ướt sũng, màn hình tối thui.

Minh cầm lấy, thở dài thườn thượt:

“Chắc… hư rồi.”

Ông Bảy vỗ vai Minh:

“Đừng buồn. Nó được nghỉ ngơi chút thôi.”

“Nhưng con còn dữ liệu, hình ảnh…”

Bà Tư cười hiền:

“Không sao. Ký ức quan trọng thì nằm trong đầu, không nằm trong máy.”

Minh nhìn chiếc điện thoại ướt nhẹp, rồi nhìn gương mặt ai cũng tươi cười xung quanh. Không ai trách cậu bất cẩn, không ai càu nhàu mất thời gian. Trái lại, ai cũng cười như thể vừa tham gia một trò vui.

Chiều đó, Minh ngồi hong điện thoại dưới nắng cùng mấy đứa trẻ. Điện thoại vẫn không lên nguồn, nhưng Minh lại thấy lòng mình nhẹ hơn lạ thường.

Không có điện thoại, Minh nói chuyện nhiều hơn. Nghe nhiều hơn. Cười nhiều hơn.

Ông Bảy nhìn Minh, nói chậm rãi:

“Đôi khi, đồ thông minh nhất không phải là cái máy… mà là lúc mình biết đặt nó xuống.”

Minh gật đầu. Cậu bỏ chiếc điện thoại vào túi, dù biết có thể nó sẽ không dùng lại được nữa. Nhưng đổi lại, cậu thấy mình đang kết nối với làng Cười theo một cách rất khác, rất thật.

Mặt ao lặng sóng. Một con cá ngoi lên, quẫy nhẹ như chào.

Minh mỉm cười:

“Cảm ơn nha.”