Sáng hôm sau, lãnh cung lại trở về với vẻ hiu quạnh vốn có, nhưng trong lòng Nhược Vy, mọi thứ đã vĩnh viễn thay đổi. Nàng ngồi bên hiên cửa, nhìn những tia nắng nhạt nhẽo xuyên qua kẽ lá, cảm giác tê dại trên cổ vẫn như còn đó, nhắc nhở nàng rằng đêm qua không phải là một giấc chiêm bao.
Thế nhưng, chốn thâm cung này chưa bao giờ để ai yên ổn lâu.
"Nương nương, có người tới!" – Tiếng Tiểu Mai, người hầu cận duy nhất còn trung thành với nàng, vang lên đầy hốt hoảng.
Một toán cung nhân từ phía tẩm cung của Tuệ Phi – người đang đắc sủng nhất bấy giờ – nghênh ngang bước vào. Dẫn đầu là một thái giám với vẻ mặt hống hách. Hắn ném xuống đất một xấp vải lụa thô: "Tuệ Phi có lệnh, mùa đông sắp tới, người ở lãnh cung cũng không nên nhàn rỗi. Nương nương hãy mau chóng thêu xong số áo này trong ba ngày, nếu không đừng trách chúng nô tài cắt khẩu phần than sưởi."
Nhược Vy nhìn đống vải vóc bừa bãi, môi khẽ mím lại. Đây rõ ràng là một sự nhục mạ công khai. Tuệ Phi muốn nhắc nhở nàng rằng, dù nàng có mang danh phi tần, thì thân phận bây giờ cũng chẳng khác gì kẻ hầu người hạ.
Đúng lúc nàng định lên tiếng, một giọng nói trầm lạnh đầy uy lực từ phía cổng cung truyền vào: "Từ bao giờ mà nô tài của Tuệ Phi lại có quyền định đoạt cả khẩu phần của người trong cung thế này?"
Tất cả quay đầu lại. Thẩm Ngôn Chi bước tới, giáp sắt trên người hắn phát ra những tiếng va chạm đanh gọn dưới ánh mặt trời. Gương mặt hắn lạnh như băng sương, đôi mắt sắc lẹm lướt qua toán người khiến chúng đồng loạt quỳ rạp xuống vì kinh sợ.
"Thẩm... Thẩm thống lĩnh!" – Tên thái giám lắp bắp – "Chúng nô tài chỉ làm theo lệnh..."
"Cút!" – Ngôn Chi chỉ buông một từ duy nhất, nhưng sát khí tỏa ra khiến toán cung nhân không dám thở mạnh, cuống cuồng thu dọn đồ đạc rồi tháo chạy như gặp quỷ.
Không gian trở lại tĩnh lặng. Ngôn Chi không nhìn Nhược Vy ngay lập tức, hắn đứng quay lưng về phía nàng, hai tay chắp sau lưng, bóng hình cao lớn bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của nàng.
"Thẩm thống lĩnh thật biết cách xuất hiện đúng lúc." – Nhược Vy bước tới sau lưng hắn, giọng nói mang theo chút trêu đùa nhưng cũng đầy ẩn ý.
Ngôn Chi xoay người lại. Khác với vẻ hung hãn lúc nãy, ánh mắt hắn khi nhìn nàng giờ đây chứa đựng một sự xót xa thầm kín mà chính hắn cũng không nhận ra. Hắn tiến lại gần, bàn tay thô ráp vốn dĩ chỉ biết cầm kiếm, nay lại nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải đối diện với mình.
"Ở nơi này, sự yếu đuối của người chính là vũ khí để kẻ khác giày xéo." – Hắn thì thầm, ngón tay cái vô tình lướt qua làn môi mềm mại của nàng.
Nhược Vy không né tránh, nàng khẽ tựa đầu vào lòng bàn tay hắn, hơi thở nóng hổi phả vào cổ tay hắn: "Vậy thống lĩnh có muốn trở thành 'vũ khí' của ta không?"
Bàn tay Ngôn Chi khựng lại. Hắn biết nàng đang lôi kéo hắn vào một trò chơi vương quyền đầy máu và nước mắt. Nhưng khi nhìn thấy vết bầm nhỏ trên cổ nàng – dấu tích từ nụ hôn đêm qua – một sự chiếm hữu điên cuồng trỗi dậy trong lòng hắn. Hắn cúi xuống, khoảng cách gần đến mức mũi họ chạm vào nhau.
"Ta sẽ không là vũ khí của người. Ta sẽ là bóng tối bảo vệ người. Nhưng cái giá phải trả... người có chịu nổi không?"
Hắn cúi xuống thấp hơn, hơi thở nồng nàn vị tuyết tùng bao vây lấy nàng. Giữa ban ngày ban mặt, ngay tại giữa sân lãnh cung, một sự va chạm da thịt vụng trộm và mạo hiểm đang diễn ra dưới lớp vỏ bọc của một cuộc đối thoại thông thường. Tim Nhược Vy đập loạn nhịp, cảm giác tội lỗi ngọt ngào lại một lần nữa dâng trào, lấp đầy khoảng trống cô độc trong lòng nàng.
Hắn khẽ buông nàng ra khi nghe thấy tiếng bước chân của Tiểu Mai quay lại, nhưng trước khi rời đi, hắn ghé sát tai nàng nói nhỏ: "Đêm nay, ở thư viện bỏ hoang. Đừng để ta chờ lâu."