Triều Lộc và Cố Thượng Nghiêu một trước một sau đột nhập vào cửa sổ, bọn họ từ trong tay người đàn ông cứu cô bé kia ra.Bé gái kia.....Nhìn chằm chằm mặt cô bé, Triều Lộc có chút hoảng hốt."Dì thủ lĩnh!" Cô bé lon ton chạy tới, ôm chặt đùi Cố Thượng Nghiêu, khóc nức nở.Triều Lộc lắc đầu cười cười, thay đổi một kỳ tiết mục, cô bé này đã sớm không phải Tiền Lả Lướt rồi. Ánh mắt cô từ trên người bé gái dời đi, đá đá người đàn ông dưới chân tẩn cho một trân, trong miệng lại hỏi Kỳ Ngạch "Hai người biết nhau?"Cố Thượng Nghiêu một tay bế bé gái lên "Không phải nói anh còn có việc sao" Cho lên lúc trước hắn mới không cùng nhóm nữ nhân đi. Chẳng qua, hắn không nghĩ tới Triều Lộc sẽ không màng nguy hiểm nhảy xuống xe........Nghĩ đến đây, ý cười trên miệng Cố Thượng Nghiêu càng tăng, nhưng đúng là niềm vui ngoài ý muốn.