Triều Lộc giơ tay chém xuống, một cái rìu bổ thẳng vào sau cổ con hổ!Một con hổ khác cũng ngã xuống.Chung quanh cực kỳ an tĩnh, như thể đến không khí cũng đều lặng yên.Ước chừng khoảng hai mươi giây trầm mặc qua đi, các nữ nhân mới như nước được đun trong nháy mắt sôi trào lên!"Là là Triệu Giai Giai!""Cô ta đã cứu chúng ta!!!""Trời ạ, cô ta cũng lợi hại quá đi!""Hai con hổ! Hai con hổ đều bị cô ta đánh chết!""Kể cả thủ lĩnh chúng ta thời kỳ toàn thịnh cũng không có sức chiến đấu như vậy!""Nữ thần!!! Hãy nhận một lạy của ta!!!""Còn có ta nữa!!!"Trong giây lát, các nữ nhân hằng ngày tôn A Thanh như Thiên Lôi sai đâu đánh đó đều bội phục sát đất Triều Lộc, sôi nổi quỳ xuống gọi nữ thần.A Thanh "........"Phản đồ!!!"A Thanh hận không thể một chân đà vào mông các nữ nhân kia để mấy cô ta đều bị đá bay! Nhưng rồi lại bất đắc dĩ nhận thức được, các cô ấy nói đều đúng.