MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLão Đại Phu Nhân Đuổi Tới RồiChương 419

Lão Đại Phu Nhân Đuổi Tới Rồi

Chương 419

638 từ · ~4 phút đọc


Lúc này, Lục Minh Húc và Tân Kiều Lam như một con chuột bị hoảng sợ, một con thỏ bị uy hiếp.


Lục Minh Húc thấy Lục Đồng Quân đuổi theo thì vội vàng chuyển hướng đi về phía Tô Lan Huyên, anh ta biết rõ, chỉ có buông tay đánh cược một lần thì mới có cơ hội sống sót.


Tô Lan Huyên ôm đứa bé đứng bên ngoài đám người, chính là vì tránh để đứa bé bị thương.


Lục Đồng Quân phát hiện dụng ý của Lục Minh Húc nên trước khi anh ta đến trước mặt Tô Lan Huyên thì anh đã ngăn trước mặt cô, một cước đá bay Lục Minh Húc.


“Muốn chết à” Hai mắt Lục Đồng Quân sầm lại, không đợi Lục Minh Húc đứng eln6 thì anh đã xách cổ ảo anh ta rồi nhấc người lên: “Lục Minh Húc”
Ba chữ kia, Lục Đồng Quân nghiến răng nghiến lợi nói ra, trong giọng nói tràn đầy hận thù.


“Anh, anh hiểu lầm em rồi” Đầu óc Lục Minh Húc xoay chuyển cực nhanh, anh ta nói: “Em vốn muốn báo cho anh biết Tân Kiều Lam đang ở đây, là Tân Kiều Lam đã giết bác gái, em đến đây trước để ổn định cô †a mà thôi”
Anh ta thực sự cho rằng Lục Đồng Quân ngu ngốc sao?
Vẻ mặt Lục Đồng Quân lạnh lùng phát sợ, mắt mắt đầy hung ác: “Đi xuống dưới bồi tội cho mẹ tôi đi”
Dứt lời, Lục Đồng Quân vung nắm đấm đánh Lục Minh Húc lệch cả mặt, khiến anh ta phun ra một búng máu.


Người của Tân Kiều Lam đã bị người của Bóng Đêm bắt gon, chỉ cần mấy phút đã nhanh chóng giải quyết xong.


Lục Minh Húc bị đánh nắm rạp trên đất, cũng chỉ còn một hơi tàn.


Lục Đồng Quân đánh đỏ cả mắt, chỉ cần đạp thêm một cước thì Lục Minh Húc sẽ bỏ mạng.


“Lục Đồng Quân” Ngay lúc một cước cuối cùng sắp hạ xuống thì Lãnh Phú Cường đi đến, ngăn cản Lục Đồng Quân lại.


Sự hoảng sợ trong mắt Lục Minh Húc dần rút đi, anh ta thở dài một hơi.


Lãnh Phú Cường liếc nhìn Lục Minh Húc, Lục Đồng Quân ra tay cũng ác thật, nhưng dù sao đây cũng là tâm trạng bình thường, ai có thể nhịn được khi đứng trước kẻ thù giết mẹ của mình cơ chứ?
Lãnh Phú Cường nhìn về phía Lục Đồng Quân, anh hừ lạnh một tiếng: “Phòng vệ chính đáng”
Lục Minh Húc: ”…”
Toàn bộ quá trình là anh ta bị ngược đãi mà?


Lãnh Phú Cường: Chỉ cần không phải mỳ thì đều có thể nhìn ra được, ngay cả một cơ hội phản kích Lục Minh Húc cũng không có.


Lần đầu tiên Lãnh Phú Cường lựa chọn mắt nhắm mắt mở, nói với người đứng sau: “Giải toàn bộ bọn họ đi”
Lãnh Phú Cường dẫn theo hơn mười cảnh sát đến đây, toàn bộ người của Địa Sát bị áp giải lên xe.


Lục Minh Húc không đi được nữa, chỉ có thể mang lên cáng cứu thương, anh ta không cam lòng nhìn về phía Tô Lan Huyên: “Rốt cuộc cô phát hiện khi nào, cô luôn giả bộ có phải không?”
Tô Lan Huyên ôm đứa bé, nói: “Lúc tỉnh lại tôi đã phát hiện, anh nói anh tìm được tôi ở đường Mã Siêu, nhưng trên giày của anh có xi măng, ở cầu Nhị Tiên có một đoạn đường đang thi công, nhất định anh đã đi qua bên đó”
Lục Minh Húc khó có thể tin được: “Chỉ bởi một chỉ tiết nhỏ đó thôi sao?”
“Một chỉ tiết nhỏ là đủ rồi”.