MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLão Đại Phu Nhân Đuổi Tới RồiChương 471

Lão Đại Phu Nhân Đuổi Tới Rồi

Chương 471

475 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



“Cái đứa nhỏ này” Lệ Thu Uyển bị chọc cười: “Năm đó mẹ với Tô Khánh Thành đã nói rõ ràng rồi, mẹ giúp ông ta quản lý công ty, đưa địa vị của nhà họ Tô lên, ông ta cho mẹ một chốn để dung thân, nếu như ông ta muốn cưới người khác, mẹ cũng sẽ đồng ý.


Về phân chú Thượng Quan của con, chúng ta là bạn bè, cũng là người nhà”
Năm đó Lệ Thu Uyển chỉ cần một thân phận, cũng cần cho Tô Lan Huyên một ngôi nhà hoản chỉnh, mới chọn Tô Khánh Thành.


“Vậy chuyện ông bạn học Tô và Tân Huệ Mãn, năm đó mẹ cũng biết?”
“Chuyện riêng tư của ông ta, mẹ không hỏi tới.”
Ý nói, có biết hay không, cũng không có ý nghĩa gì cả.


Nhắc tới Lệ Quốc Phong, trong lòng Lệ Thu Uyển lại hơi phiền muộn: “Bên phía cảnh sát nói như thế nào?”
“Con đã hỏi Lục Đồng Quân rồi, sáng sớm ngày mai, sẽ hành quyết Lệ Quốc Phong”
“Hành quyết?”
Trong lòng Lệ Thu Uyển vẫn hơi kinh ngạc: “Đúng là ông ta vẫn đi tới nước đường này, chỉ thương cho hai đứa trẻ Hạo.


Trần và Lâu Yến Vy này”


Lệ Thu Uyển vừa dứt lời, bên ngoài phòng vang lên tiếng của Tô Khánh Thành.


“Hạo Trần, con đứng ở cửa làm gì…”
Bóng Đêm Tô Lan Huyên nghe thấy tiếng động, cùng với Lệ Thu Uyển vô thức nhìn về phía ngoài cửa.


Tô Hạo Trần đi tới, vẻ mặt có thể nói là tự nhiên: “Chị, mẹ… Phải gọi là dì mới đúng, dì, con vừa mới đi ngang qua đây, không hề có ý muốn nghe lén.”
“Gọi là dì hay là mẹ, đều tùy con cả” Ánh mắt Lệ Thu Uyển nhìn Tô Hạo Trần lộ ra vẻ yêu thương, con của bạn cũ, thân thể lại không tốt, đương nhiên là Lệ Thu Uyển lại càng thương Tô Hạo Trần hơn nhiều, đánh vào trong lòng, cũng đối xử với Tô Hạo Trần như con của mình.


Tô Khánh Thành cũng đi theo vào, Tô Lan Huyên nói: “Lão.


Tô, đi gọi người vừa mới xuống xe đi, xem bệnh cho Hạo Trần một chút”


Tô Lan Huyên cũng có ý đuổi Tô Khánh Thành đi.


“Được, vậy cha đi ngay đây” Tô Khánh Thành đặc biệt nghe lời Tô Lan Huyên.


Sau khi Tô Khánh Thành đi khỏi, Tô Lan Huyên nhìn về phía Tô Hạo Trần, nói: “Mấy lời nói ban nấy, em nghe thấy hết rồi sao?”

cũng vậy, coi như là không có người cha này đi”.