MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLão Đại Phu Nhân Đuổi Tới RồiChương 481

Lão Đại Phu Nhân Đuổi Tới Rồi

Chương 481

534 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Tô Hạo Trần ngày càng gần, Hạ Lăng nhìn qua cây cầu hình vòm cũng không thấy gì, đang muốn xoay người, đột nhiên khóe mắt thoáng nhìn thấy một bóng người đang chậm rãi đến gần, từ từ bao trùm cả người mình.


Hạ Lăng đột nhiên căng thẳng, cậu bé hoàn toàn có thể cảm giác được có người sau lưng mình, đồng thời cũng cảm nhận được nguy hiểm.


Hạ Lăng không dám bật người quay đầu lại, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, nhờ vào ánh đèn yếu ớt từ phía xa, cậu bé thấy được một ảnh ngược mơ hồ phản chiếu trong hồ.


Bóng người trong nước vươn hai tay về phía cậu bé…
“Hạ Lăng, Hạ Lăng? Hạo Trần?”
Tiếng gọi của Tô Lan Huyên truyền đến.


Đôi tay của bóng người trong nước đột nhiên rụt trở về.


Tô Lan Huyên tìm đến nơi, thấy cả Tô Hạo Trân và Hạ Lăng đều đang ở bên cạnh hồ nước, cười đi qua: “Thì ra hai người đang ở đây, mọi người đều đang nướng thịt, hai đứa chạy đến đây làm gì vậy?”
“Mẹ” Hạ Lăng nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tô Lan Huyên.


Tô Hạo Trần mở miệng oán trách: “Chị, vừa nãy em ra nghe điện thoại, đám bạn hẹn đua xe với người ta nhưng thua rồi, giờ lại đến xin em trợ cấp, thật là một đám phế vật”


Trong lời nói của Tô Hạo Trần lộ ra sự tức giận.


“Không phải chị đã nói em đừng có chơi đua xe nữa sao, em lại không vâng lời” Tô Lan Huyên khiển trách: “Nhanh chóng cải tà quy chính giải tán đội đua xe đi, nghe chưa hả?”
“Chị à, em chỉ có chút sở thích như vậy mà thôi.” Tô Hạo.


Trần cười tủm tỉm đổi chủ đề: “Hạ Lăng, vừa nãy cháu tìm cái gì ở bên cạnh hồ nước vậy? Cậu thấy cháu đứng ở đây còn đang định đến gọi cháu đấy”
Vừa nói Tô Hạo Trần vừa nhìn về phía hồ nước bên cạnh, nói nhỏ: “Đâu có gì đâu nhỉ”
Hạ Lăng nhìn chằm chằm Tô Hạo Trần, không nói chuyện, cứ nhìn chằm chằm như vậy.


Chẳng lẽ vừa nãy do cậu bé suy nghĩ nhiều sao?
Vốn dĩ Hạ Lăng đã phát hiện ra Tô Hạo Trần lén lút đi đến sân sau nên cậu bé mới bám theo đến đây, vừa nấy thật sự cậu bé cũng chưa nghe được gì, lời giải thích của Tô Hạo Trần hoàn toàn hợp lý.


Mà cánh tay vừa nãy suýt đẩy cậu bé hay chỉ đơn giản muốn gọi cậu thì Hạ Lăng nhất thời không biết chính xác được.



em làm gì đắc tội thằng bé vậy chứ”
“Cái này phải hỏi chính em rồi” Tô Lan Huyên cũng rất khó hiểu: “Hạ Lăng luôn rất bao dung cơ mà.


Mau nói đi, em đã làm gì đắc tội với con chị rồi hả?”.