MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLão Tổ Tu Chân Học Đại Học - Ninh ThiênChương 56: Cậu là Trần Chí Hào?

Lão Tổ Tu Chân Học Đại Học - Ninh Thiên

Chương 56: Cậu là Trần Chí Hào?

707 từ · ~4 phút đọc

“Mẹ kiếp, nói nhảm cái gì! Anh Thiên kêu mày đưa tiền thì đưa đi, nói nữa tao đánh chết giờ!”

Mã Khôn lại giơ chân lên muốn đá tiếp.

Trần Chí Hào không còn cách nào khác ngoài việc thành thật nhận thua, chuyển 150.000 tệ tiền cơm cho Ninh Thiên.

Ninh Thiên nhận tiền, duỗi tay ra một cách rất kỳ lạ rồi sờ mặt hắn, cuối cùng xoay người rời đi.

Vẻ mặt Trần Chí Hào hung ác, lập tức gọi cảnh sát: “Alo! Chú cảnh sát, tôi bị cướp, còn bị đánh! Mọi người mau đến đây!”

Chẳng mấy chốc, vài người cảnh sát thở hổn hển chạy đến.

Nhìn thấy Trần Chí Hào đứng nguyên vẹn ở đó, người cảnh sát dẫn đầu ngạc nhiên hỏi: “Cậu là Trần Chí Hào?”

Trần Chí Hào gật đầu: “Là tôi!” Người cảnh sát thắc mắc: “Không phải cậu nói cậu bị đánh sao?”

Trần Chí Hào chỉ vào mặt hắn, “Đúng vậy, anh không nhìn thấy sao? Mặt tôi sưng lên như thế này này, đau chết đi được!”

Vài cảnh sát lập tức nhìn nhau, một người thì thầm: “Lão Trương, tôi thấy đầu óc của thằng nhóc này có vấn đề, có muốn liên hệ với Bệnh viện số 7 không?”

Bệnh viện Nhân dân số 7 Thanh Châu, chuyên điều trị bệnh thần kinh. “Hết rồi! Sao... Tại sao có thể như vậy!”

Lúc này, Trần Chí Hào lấy điện thoại ra, mở máy ảnh, phát hiện những vết bầm tím và quầng thâm mắt trên mặt đều đã biến mất!

Phù!

Hắn ngồi bệt xuống đất choáng váng.

Một nơi nào đó ở trung tâm thành phố.

Một tòa nhà hùng vĩ, có một tảng đá khổng lồ bên cạnh cổng, trên đó có viết một chữ “Võ” rất lớn.

Đây là trụ sở của Hiệp hội Võ thuật cổ đại chỉ nhánh Thanh Châu. Trên đỉnh tòa nhà trụ sở, trong một văn phòng.

Phó chủ tịch Lương Vĩnh Chí đang gặp người đứng đầu nhà họ Đoàn, Đoàn Vinh.

“Phó chủ tịch Lương, thằng nhóc này vẫn còn là học sinh, vậy mà cậu ta lại bẻ gãy chân con trai tôi trước mặt mọi người, đồng thời còn phế chân võ giả nhà họ Đoàn chúng tôi, nếu cậu ta tốt nghiệp và ra xã hội thì còn gây chuyện đến đâu nữa?”

Đoàn Vinh đang nói về Ninh Thiên, vẻ mặt đầy tức giận, “Phỏng chừng cậu ta có thể phóng hỏa giết người!”

Lương Vĩnh Chí ngồi trên ghế uống trà, nhưng điều ông quan tâm khác với Đoàn Vinh.

“Mười chín tuổi, ngoại kình đại thành, còn phế Chân Sắt Bảy?”

“Đến cùng là thần thánh phương nào mà có thể bồi dưỡng một đệ tử xuất sắc như vậy.”

Lương Vĩnh Chí do dự trong lòng.

Rốt cuộc có nên bắt người tên Ninh Thiên này hay không?

Lỡ như chọc phải người không nên chọc đến thì ông không gánh nổi.

“Lão Lương, khi nào bắt thằng nhóc này?”

Đoàn Vinh rất gấp gáp, hai tay chống bàn, “Theo tôi được biết, thằng nhóc. này không chỉ đánh người ở nơi công cộng, ra tay tàn nhẫn mà còn công khai tham gia đại hội thể thao của trường, phá kỷ lục quốc gia, khiến dư luận xôn xao!"

“Đây là vi phạm trắng trợn nội quy của Hiệp hội võ thuật!”

Lương Vĩnh Chí cau mày: “Có chuyện như vậy sao?”

Đoàn Vinh khit mũi lạnh lùng: “Thằng nhóc này không ai quan tâm dạy dỗ, chúng ta phải thay cha mẹ cậu ta giáo dục thật tốt, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ biến thành kẻ gây tai họa.”

“Đúng thật phải để mắt tới cậu ta, tối nay chúng tôi triển khai cuộc họp, thảo luận một chút.” Lương Vĩnh Chí nói.

Thấy vậy, Đoàn Vinh không thể nói gì thêm. Xét cho cùng, nhà họ Đoàn không đủ mạnh để ra lệnh cho Hiệp hội Võ thuật.

Mấy ngày qua, ông ta không liên lạc được với Đồ Đào, cũng không còn cách nào, cho nên ông ta mới đem chuyện này đến Hiệp hội Võ thuật.