Sáng hôm sau Phó Nhàn Linh đi làm rất sớm, sợ đụng phải Vu Hướng Tây. Cũng may dọc đường không gặp, cô nhẹ thở ra một hơi. Trương Tuyền Phong cả đêm không về, gửi cho cô một tin nhắn, nói ở lại công ty tăng ca, cô đọc hay không đều như nhau, hắn cũng không trở về. Ngược lại Thôi Hiểu gọi điện hỏi thăm tình hình của cô, cô nói đơn giản những suy nghĩ của mình, lại cảm thấy mệt mỏi, sau khi vào công ty làm việc, những cảm xúc rối bời này mới có thể lắng xuống. “Nếu không chịu được thì ở riêng.” Ngồi trước máy tính, trong đầu chỉ còn lại câu nói của Thôi Hiểu. “Bây giờ nhiều cặp đôi chỉ sống dưới danh nghĩa vợ chồng, vì lợi ích của cả hai mà không thể ly hôn, nhưng có thể ở riêng, sau khi ở riêng, cậu cũng không cần nhìn thấy bản mặt kinh tởm của hắn.” Cô câm điện thoại nhìn lướt qua hộp thoại của Trương Tuyền Phong, cuộc trò chuyện của hai người dừng lại ở tối qua, hắn gửi tin nhắn nói ở công ty tăng ca, trước đó, là hắn nói ra ngoài công tác, nhờ cô thu dọn hành lý cho hắn. Trước đó nữa, đi công tác, tất cả đều là đi công tác. Cô giống như bảo mẫu, tất cả những gì cô có thể làm cho hắn là thu dọn hành lý, để khi hắn về đến nhà liền có thể mang va li đi ra ngoài. Cô cầm điện thoại, vài lần do dự, đến cùng cũng không gọi đi. Ở riêng và ly hôn chẳng có gì khác đâu, ba mẹ hai bên biết chuyện, nói không tốt lại xảy ra cãi vã. Cô khó chịu thở dài. Giữa trưa Trương Tuyền Phong lại gọi điện cho cô, nói chiều nay phải đi nơi khác khảo sát một hạng mục, lần này sẽ lâu hơn một chút mới trở về, cô im lặng lắng nghe, một câu cũng không trả lời. Trương Tuyền Phong tưởng rằng qua một đêm, thái độ của cô sẽ tốt hơn một chút, kết quả cô không nói lời nào, bực tức cúp máy. Phó Nhàn Linh gửi tin nhắn cho Thôi Hiểu, nói hắn lại đi công tác. Buối tối trước khi tan làm Thôi Hiểu đi thẳng tới công ty tìm cô, còn cười ha hả kéo một đám đồng nghiệp của cô, ăn một bữa tối đơn giản ở lầu dưới. Dù sao cũng chỉ là nhân viên văn phòng, không phải là chức vụ lớn gì, cho nên công ty cũng không có tiệc hoan nghênh, chỉ là mọi người bí mật tụ họp liền tụ họp, nhưng mà tính cách Phó Nhàn Linh không năng động như Thôi Hiểu, cho nên lúc này Thôi Hiểu làm chủ mời mọi người ăn cơm, nói gần nói xa đều muốn mọi người giúp đỡ cho Phó Nhàn Linh hơn một chút, một đoàn người trên mặt đều mang nụ cười, nói đó là việc nên làm. Những người khác đều uống rượu, chỉ có trước mặt Phó Nhàn Linh là đặt một ly nước trái cây, Thôi Hiểu còn nhớ lần trước cô uống ba ly cô đã say, ngủ đến buổi chiều ngày hôm sau, ngủ dậy tay rút như bị trúng gió, cho nên đã gọi cho cô một ly nước trái cây. Cuối cùng Phó Nhàn Linh vẫn uống một ly rượu. Những người trong đoàn đi tới cụng ly với cô, cô thấy mọi người đều uống rượu, nên cô cũng không thể lúc nào cũng uống nước trái cây, cô cầm ly rượu trước mặt Thôi Hiểu lên cụng ly với mọi người. Chỉ có một chén thôi, nhưng vì cô không uống được rượu, uống xong mặt đã đỏ bừng, may mà cô vẫn còn tỉnh táo. Thôi Hiểu từ nhà vệ sinh về, trông thấy dáng vẻ của cô, sờ đầu cố nói: “Không sao chứ?” Phó Nhàn Linh lắc đầu:”Không sao” Cô ấm ức phiền muộn, nước mắt lại muốn chảy xuống, thật vất vả mới nhịn đến khi kết thúc, cùng mọi người đi ra ngoài. Bây giờ đã là tháng năm, gió đêm rất dịu dàng, mấy người đi ra cửa nói chuyện phiếm, Phó Nhàn Linh bị Thôi Hiểu kéo qua đón xe, ánh măt tuỳ ý lướt qua, thì nhìn thấy Vu Hướng Tây. Chàng trai đó vẫn đợi ở cửa, đeo ba lô, thân hình thẳng tắp, chân đi một đôi giày thể thao màu trắng. Cậu mặc bộ đồ thể thao ngắn tay, cánh tay nổi đầy gân xanh, cậu dùng ngón tay giữ quai ba lô, đưa ánh mắt nhìn cô từ xa. Ánh sáng thiêu đốt từ đôi mắt cậu, cách một khoảng cách xa như vậy, muốn đốt cháy cả trái tim cô. Cô giống như bị đốt cháy rồi, cúi đầu vội vàng ngồi vào trong xe, Thôi Hiểu nói địa chỉ cho tài xế, hỏi cô về một mình được không, cô gật đầu, mơ hồ nói được. Cửa xe đóng lại. Cô nhịn không được quay đầu nhìn lại, chàng trai bước đi về phía cô, xe taxi đã lăn bánh rời đi. Chàng trai đuổi theo mấy bước, Phó Nhàn Linh cũng không biết chính mình nghĩ như thế nào, khàn giọng hét lên: “Bác tài, chờ một chút.”