Phó Nhàn Linh nhận được rất nhiều lời tỏ tình từ thời tiểu học đến đại học, thậm chí là khi đi làm. Nhưng cô đều nhớ là trong tương lai mình sẽ kết hôn với Trương Tuyền Phong, vì vậy cô đã lịch sự từ chối sự theo đuổi của người khác. Ngoại trừ Trương Tuyền Phong, cô chưa từng đi ăn tối hay xem phim một mình với các chàng trai khác, thậm chí là vào rạp chiếu phim … nắm tay, ôm hôn. Vu Hướng Tây là người đầu tiên. Cô biết mình đã làm sai, hưởng thụ lúc này đây nhưng trong lòng cảm thấy mâu thuẫn, bứt rứt, cô tự hỏi liệu Trương Tuyền Phong lúc lừa dối ở bên ngoài cũng giống như cô hay không, cảm thấy áy náy và tội lỗi. Thấy Phó Nhàn Linh cúi đầu không nói chuyện, Vu Hướng Tây đưa con cua đã được bỏ vỏ vào đĩa cô, nhẹ giọng nói: “Chị, đừng không vui, nếu chị không thích nghe, về sau tôi sẽ không nói nữa.” Trái tim của Phó Nhàn Linh như được một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, cô ngẩng đầu lên liếc nhìn chàng trai, rõ ràng là cậu hơi thất vọng nhưng vẫn nặn ra một nụ cười, “Chị vui vẻ chút được không? Chị không vui tôi cũng không vui. “ “Không phải.” Cô lắc đầu cười với cậu một cái, “Không phải không vui.” Có thể thấy tâm trạng của Vu Hướng Tây được cải thiện rõ rệt, mắt cũng sáng lên, “Vậy chị mau ăn đi.” Cậu nướng cánh và đùi gà, thấm dầu và thêm chút gia vị, sau đó tập trung bóc tôm, bóc năm con ngay ngắn, rồi xếp tất cả vào đĩa đưa cho Phó Nhàn Linh. “Chị, cho chị.” “Không cần.” Phó Nhàn Linh cảm thấy không được tự nhiên. Cô lớn hơn cậu mấy tuổi, vậy mà đi đâu cũng để cho đàn em chăm sóc. Cô giúp cậu lật lại cánh, gắp một miếng giăm bông, bạch tuộc nướng đặt ở trước mặt Vu Hướng Tây, “Cậu cũng nhanh ăn đi, không cần bóc cho tôi.” “Cảm ơn.” Vu Hướng Tây ăn thịt giăm bông bạch tuộc nở nụ cười, nhưng nó còn nóng, cậu thổi vài cái rồi cho vào trong miệng, cắn thổi ra cả hơi nóng. “Ăn từ từ thôi.” Phó Nhàn Linh không nhịn được cười. Vu Hướng Tây cười rạng rỡ, “Bởi vì được chị gắp cho nên tôi rất vui.” Phó Nhàn Linh không biết phải nói gì, đành phải gắp thêm một cái giăm bông bạch tuộc cho cậu, “Từ từ ăn đi, lúc nào rảnh tôi sẽ lại gắp cho cậu.” “Cảm ơn chị.” Thấy đồ uống nóng trong cốc trước mặt cô đã hết, Vu Hướng Tây đứng dậy rót cho cô một cốc. Cậu cẩn thận lại dịu dàng, lúc nói chuyện với cô, đôi mắt cậu như chứa đầy sao, luôn sáng lấp lánh, làm cho Phó Nhàn Linh không thể nói ra mấy lời nặng nề trong lòng cô. Sau khi ăn cơm xong đã hơn mười giờ tối, hai người đi ra, Phó Nhàn Linh đưa tay đón taxi, Vu Hướng Tây đi theo cô ngồi ở ghế sau. Tài xế không bật đèn xe, Vu Tương Tây vươn tay nắm lấy tay cô. Phó Nhàn Linh không giãy ra, chỉ là nhiệt độ trong lòng bàn tay của chàng trai rất nóng, và bằng một lý do nào đó, hơi ấm ấy đã đốt cháy trái tim cô. Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện chàng trai đang tiến đến gần cô, bên tai cô hơi ngứa nhưng không nhúc nhích. Vu Hướng Tây ghé vào tai cô nhẹ giọng hỏi: “Chị, đến nhà tôi được không? “ Trái tim cô run lên, rút tay ra, “Không được.” Vu Hướng Tây không nói nữa. Lúc đến nơi, trong khi Vu Hướng Tây thanh toán tiền, Phó Nhàn Linh cầm túi xách, mở cửa vội vã xuống xe. Cô nhanh chóng bước vào thang máy, ấn tầng ba rồi ấn nút đóng cửa thang máy. Vu Hướng Tây đuổi theo đến, vừa nhìn cô qua cửa thang máy vừa thở nhẹ. Thấy cô bấm nhanh nút, cậu mím môi đứng ở cửa thang máy, không vào nữa, chỉ thì thầm với cô ngay lúc cửa thang máy sắp khép lại: “Chị ngủ ngon.” Phó Nhàn Linh đợi thang máy đóng vào, lúc này che mặt lại thở dài một hơi. Cô đang làm cái gì vậy. Lúc cửa thang máy mở ra, cô nhìn chàng trai đứng ngoài thang máy mà sững sờ. Lồng ngực Vu Hướng Tây phập phồng, cậu đã chạy lên bằng cầu thang bộ, Phó Nhàn Linh không thể tưởng tượng nổi, bằng cách nào mà chàng trai này có thể chạy lên tầng ba, đứng trước mặt cô trong khoảng thời gian ngắn như vậy. “Chị.” Cậu thở hổn hển đưa bông hồng đỏ trên tay cho cô. Giọng nói mang theo hơi thở gấp gáp: “Hoa của chị.” Trái tim Phó Nhàn Linh như bị bắn trúng, cô bước ra khỏi thang máy đi thẳng đến trước mặt cậu. “Vu Hướng Tây.” Cô nói, bởi vì khẩn trương mà giọng run run: “Đến nhà cậu đi.”