Cơ thể già nua của Onyx trên Đảo Aoshima cảm thấy như đang bị kéo về quá khứ, nơi không khí dày đặc mùi sương mù, cá tươi và adrenaline. Đó là đêm đỉnh điểm của cuộc đối đầu với Thợ Săn Hắc Ám. Mọi thứ đã được chuẩn bị: bẫy đã được phá hoại, thông tin đã được lan truyền, và cộng đồng mèo đã vào vị trí. Onyx, từ vị trí quan sát chiến lược trên một con tàu cũ neo đậu, đã chờ đợi Thợ Săn Hắc Ám, kẻ đang bị lung lay bởi sự thao túng tâm lý mà các chú mèo đã tạo ra suốt nhiều ngày qua.
Thợ Săn Hắc Ám xuất hiện trong bóng tối, mang theo sự tự tin kiêu ngạo của một kẻ tin vào sự ưu việt của mình. Tuy nhiên, hành động của hắn đã trở nên chậm chạp và do dự. Onyx đã cho các chú mèo ra hiệu, và ngay lập tức, một loạt các sự kiện được sắp đặt diễn ra: một chuỗi tiếng kêu kỳ lạ vang vọng từ những bức tường gạch đổ nát, những chiếc hộp nhỏ rơi xuống một cách ngẫu nhiên ngay phía sau lưng Thợ Săn, và một chiếc lưới đã được giăng sẵn bật ra, bao phủ một khoảng không vô nghĩa, khiến hắn ta tin rằng có một "thế lực vô hình" đang chống lại mình. Sự hoảng loạn của Thợ Săn Hắc Ám đã được sắp đặt một cách hoàn hảo.
Trong lúc hỗn loạn, Thợ Săn đã phạm sai lầm. Hắn ta, trong lúc cố gắng bắt một con mèo bị thương giả, đã vô tình làm lộ ra những dụng cụ săn bắt tinh vi mà hắn ta giấu dưới một tấm bạt. Ngay lúc đó, những người dân địa phương tốt bụng mà Onyx đã gián tiếp cảnh báo, bao gồm cả một ngư dân già và một người bán rau, đã xuất hiện. Họ không xuất hiện để chiến đấu; họ xuất hiện để chứng kiến. Họ đã thấy những bằng chứng mà Onyx và đồng đội mèo đã sắp đặt: những chiếc lồng nhỏ được giấu kín, những chiếc bẫy tinh vi. Lời nói của Thợ Săn Hắc Ám về việc "thanh tẩy" và "trừ tà" đã hoàn toàn mất đi sức nặng trước những bằng chứng vật chất về sự tàn ác có chủ đích.
Cuộc đối đầu không kết thúc bằng một trận chiến đẫm máu mà bằng sự sụp đổ của niềm tin. Thợ Săn Hắc Ám bị cô lập, bị nhìn chằm chằm bằng những ánh mắt thất vọng và căm phẫn của những người dân mà hắn ta đã cố gắng thao túng bằng sự mê tín. Cảnh sát đã được gọi đến, không phải vì hành động của mèo, mà vì lời khai của những người dân bến tàu. Onyx, từ xa, chứng kiến Thợ Săn bị dẫn đi trong sự nhục nhã, vẻ mặt hắn ta vừa giận dữ vừa hoàn toàn mất phương hướng.
Chiến thắng này là một bài học đắt giá cho Onyx. Anh đã chứng minh rằng, sự độc ác dựa trên sự ngu dốt và mê tín có thể bị đánh bại bởi sự đoàn kết và trí tuệ. Đây là một mặt tốt mà anh đã tìm kiếm: khả năng con người đoàn kết lại để chống lại sự thối rữa, ngay cả khi được kích hoạt bởi những sinh vật nhỏ bé như mèo. Tuy nhiên, anh cũng cảm thấy sự mệt mỏi cùng cực. Anh đã chiến đấu quá nhiều, can thiệp quá sâu. Anh biết rằng, anh đã vượt qua giới hạn của một nhà quan sát. Dù chiến thắng, anh vẫn không tìm thấy sự bình yên. Anh đã đạt được vinh quang của một vị vua, nhưng anh cảm thấy sự trống rỗng của một triết gia không lời.
Onyx, nằm trên Đảo Aoshima, cảm thấy sự biết ơn sâu sắc vì sự can đảm của cộng đồng mèo đã theo anh. Nhưng anh cũng biết rằng, sau chiến thắng này, anh cần phải rời đi. Anh đã học được mọi thứ mà bến tàu này có thể dạy cho anh. Anh đã chứng kiến sự thối rữa và lòng tốt, sự phức tạp và sự đơn giản. Anh cần một sự kiện cuối cùng, một câu chuyện cuối cùng để kết thúc hành trình của mình trước khi chấp nhận số phận. Anh hướng về phía thành phố cũ, nơi mọi thứ bắt đầu, tìm kiếm sự đóng lại cho cuộc đời phiêu bạt của mình.