MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Ru Dưới Đáy HồChương 5

Lời Ru Dưới Đáy Hồ

Chương 5

985 từ · ~5 phút đọc

Ngôi phòng làm việc của cơ quan điều tra hầm hập hơi nóng từ chiếc quạt trần cũ kỹ, nhưng Ngọc Mai cảm thấy như mình đang đứng giữa một hầm băng khi nhìn vào tờ giấy đặt trên bàn. Những dòng chữ đen mực in rõ ràng trên nền giấy trắng tinh khôi lại mang nội dung tàn nhẫn đến mức khiến thị giác của bà nhòe đi: "Kết luận: Tử vong do ngạt nước, không có dấu hiệu bạo lực hay tác động ngoại lực, xác định là tai nạn đuối nước". Viên cảnh sát phụ trách hồ sơ khẽ đẩy gọng kính, giọng nói đều đều vô cảm giải thích rằng vì Sóc là trẻ nhỏ, lại có tiền sử tâm lý đặc biệt nên việc em tự ngã xuống hồ trong lúc chơi đùa là hoàn toàn có khả năng xảy ra. Từng lời nói của anh ta như những mũi kim đâm vào thính giác của Mai, bà không thể tin rằng sự thật về cái chết của con trai mình lại bị kết luận bằng một cụm từ đơn giản và nhẹ tênh đến thế.

Bà run rẩy đưa bàn tay gầy gộc lên, chỉ vào dòng chữ cuối cùng rồi ngước mắt nhìn thẳng vào người đối diện bằng một ánh nhìn đầy phẫn uất. Mai biết rõ con trai mình, Sóc là một đứa trẻ cực kỳ sợ nước, ngay cả việc tắm gội hằng ngày em cũng phải mất rất lâu mới làm quen được, nên không bao giờ có chuyện em tự ý lại gần mép hồ nếu không bị ai đó ép buộc. Bà đã cố gắng trình bày về việc tìm thấy dấu chân lạ tại hiện trường và sự biến mất của chiếc phù hiệu áo nam sinh mà bà tìm thấy gần đó, nhưng đáp lại chỉ là những cái lắc đầu ái ngại của những người làm luật. Họ cho rằng đó chỉ là suy đoán của một người mẹ đang quá đau buồn, và những dấu vết kia có thể là của bất kỳ ai đã từng đi qua khu vực hồ nước vốn là nơi công cộng của trường học.

Trong khoảnh khắc ấy, Mai chợt nhận ra bóng dáng của cha Trần Long vừa bước ra từ phòng làm việc của vị lãnh đạo cấp cao phía đối diện hành lang. Cái bắt tay thân mật và nụ cười bí hiểm của ông ta như một lời khẳng định ngầm về sức mạnh của đồng tiền và quyền lực đã nhúng tay vào cái gọi là "sự thật khách quan". Tất cả những bằng chứng mà bà dày công thu thập, những nghi vấn về nhóm nam sinh lớp 11A1 đều bị gạt sang một bên chỉ bằng một bản kết luận pháp y đã được sắp đặt sẵn từ trước. Công lý mà bà hằng tin tưởng, thứ đạo đức mà bà vẫn dạy học trò trên bục giảng giờ đây hiện ra như một vở kịch nực cười, nơi những kẻ có tội được bảo vệ bởi những tấm khiên danh giá.

Nỗi thất vọng tột cùng dần chuyển hóa thành một cơn giận dữ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến Mai không còn muốn tranh cãi hay gào thét thêm một lời nào nữa. Bà lặng lẽ gấp tờ kết luận pháp y lại, nhét vào túi xách rồi đứng dậy bước ra khỏi trụ sở cảnh sát mà không thèm ngoái đầu nhìn lại một lần nào. Ánh nắng ban trưa gay gắt chiếu xuống đường phố ồn ào, nhưng trong lòng Mai chỉ còn lại một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ, nơi một kế hoạch mới đang bắt đầu định hình rõ nét. Nếu pháp luật đã từ chối đòi lại công bằng cho Sóc, nếu những kẻ thủ ác có thể dùng quyền thế để xóa sạch dấu vết tội lỗi, thì bà sẽ tự mình trở thành người thực thi công lý theo cách của riêng mình.

Trở về căn nhà trống vắng, nơi những món đồ chơi của Sóc vẫn nằm lăn lóc trên sàn nhà như chờ đợi chủ nhân, Mai ngồi xuống bàn làm việc và mở cuốn sổ giáo án cũ. Bà không soạn bài cho tiết dạy sắp tới, mà bắt đầu viết tên năm nam sinh lớp 11A1 lên một trang giấy trắng với những nét chữ sắc lẹm và dứt khoát. Mỗi cái tên là một món nợ, mỗi gương mặt thiên thần giả tạo kia sẽ phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi y như những gì con trai bà đã phải chịu đựng dưới lòng hồ lạnh lẽo. Bà sẽ không dùng súng, không dùng dao để kết thúc chúng một cách nhanh chóng, vì cái chết như thế là quá nhẹ nhàng đối với những kẻ đã tước đoạt cả thế giới của một người mẹ.

Chiều hôm đó, Mai quay lại trường với một phong thái điềm tĩnh đến lạ lùng, bà vẫn mỉm cười chào hỏi đồng nghiệp và chuẩn bị cho tiết dạy tiếp theo như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có bà mới biết rằng, đằng sau nụ cười hiền hậu ấy là một con quái vật vừa mới thức tỉnh, một người mẹ đã quyết định rũ bỏ mọi giáo điều để bước vào cuộc săn đuổi. Những bài học trên bục giảng từ nay sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, và ngôi trường Thanh Bình danh giá này sẽ trở thành sân khấu cho một bản án kéo dài suốt cả học kỳ. Bản kết luận "tai nạn đuối nước" kia có thể đóng lại hồ sơ của cảnh sát, nhưng nó lại chính là chìa khóa mở ra cánh cửa địa ngục dành cho những đứa trẻ đã lỡ tay dìm chết một linh hồn ngây thơ.