Một lời mời được gửi đến lãnh cung, viết trên giấy lụa vàng, yêu cầu Triệu Vân Sương tham dự yến tiệc tại cung Phượng Hoàng, nơi Lý Thấm tổ chức để tôn vinh các phi tần.
Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ, chiếu lên nét chữ đỏ rực, khiến tim Vân Sương đập mạnh, như cảm nhận được một cái bẫy đang chờ đợi.
Cô mặc áo lụa xanh thêu hoa mai, cài trâm ngọc đơn giản, ánh mắt lấp lánh sự cảnh giác xen lẫn sự tính toán, chuẩn bị bước vào hang rắn.
“Lý Thấm, ngươi muốn thử ta, nhưng ta sẽ khiến ngươi tự lộ chân tướng,” cô thì thầm, nụ cười trà xanh thoáng qua môi, che giấu ngọn lửa báo thù trong lòng.
Tại cung Phượng Hoàng, ánh đèn lồng đỏ rực chiếu sáng, tiếng đàn tranh réo rắt hòa quyện với tiếng cười, nhưng không khí ngập tràn sự giả tạo.
Lý Thấm ngồi trên ghế ngọc, áo gấm đỏ thêu phượng hoàng, ánh mắt kiêu ngạo nhưng đầy ý đồ, quét qua cô như muốn moi móc sự thật.
“Vân Sương, đêm nay ngươi sẽ hầu trà cho ta,” Lý Thấm ra lệnh, giọng ngọt ngào nhưng sắc lạnh, tay vuốt nhẹ quạt lụa.
Cô cúi đầu, nụ cười trà xanh nở trên môi.
“Thần thiếp tuân lệnh,” cô đáp, nhưng trong lòng, cô biết đây là cái bẫy để thử lòng trung thành của mình.
Trong tiệc, cô khéo léo làm rơi một mảnh giấy gần Quý phi Vương Linh, ghi vài dòng ám chỉ Vương Linh liên kết với thế lực bóng tối.
Vương Linh tái mặt, ánh mắt lóe lên sự hoảng loạn, đúng như cô dự tính.
Lý Thấm nhíu mày, ánh mắt dán chặt vào cô, như muốn tìm ra sơ hở.
“Vân Sương, ngươi dường như rất giỏi làm rơi đồ,” Lý Thấm nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy nghi ngờ.
Cô giả vờ hoảng hốt, cúi đầu xin lỗi.
“Thần thiếp vụng về, xin công chúa thứ tội,” cô đáp, giọng run run, nhưng trong lòng, cô biết mâu thuẫn giữa Lý Thấm và Vương Linh đang lớn dần.
Sau yến tiệc, cô lẻn vào một góc thư phòng, tìm thấy một lá thư cũ của mẹ Lăng Thiên, tiết lộ rằng bà từng bị Lý Thấm hãm hại vì biết bí mật về thế lực bóng tối.
Cô nắm chặt lá thư, ánh mắt kiên định.
“Lý Thấm, ngươi không chỉ hủy hoại gia đình ta, mà còn cả mẹ của thái tử,” cô thì thầm, ngọn lửa báo thù bùng cháy.
Đêm đó, cô gặp Lăng Thiên trong hậu hoa viên, ánh trăng chiếu lên áo bào đen của anh, làm nổi bật gương mặt lạnh lùng nhưng đầy quan tâm.
“Vân Sương, ngươi đã tìm thấy gì?” anh hỏi, giọng trầm, bước đến gần cô, hơi ấm từ anh khiến cô run nhẹ.
Cô kể về lá thư, ánh mắt anh lóe lên sự đau đớn xen lẫn cảm kích.
“Ngươi đang mạo hiểm vì ta, Vân Sương,” anh nói, tay siết chặt tay cô, khoảnh khắc H+ khiến tim cô rung động, như một ngọn lửa ấm áp giữa bóng tối.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt gặp ánh mắt anh.
“Thái tử, thần thiếp muốn công lý cho cả hai chúng ta,” cô nói, giọng nghẹn ngào, nhưng trong lòng, cô biết mình đang bị cuốn vào tình cảm với anh.
Lý Thấm bất ngờ xuất hiện, ánh mắt cô ta lóe lên sự nghi ngờ tột độ.
“Vân Sương, ngươi đang âm mưu gì?” cô ta hỏi, giọng sắc lạnh, tay siết chặt quạt lụa.
Cô cúi đầu, nụ cười trà xanh nở trên môi.
“Thần thiếp chỉ làm theo lệnh,” cô đáp, nhưng trong lòng, cô biết cái bẫy của Lý Thấm đang siết chặt.