MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Thì Thầm Sau Hương TràChương 13: Bức Tranh Ẩn Trong Tay Áo

Lời Thì Thầm Sau Hương Trà

Chương 13: Bức Tranh Ẩn Trong Tay Áo

694 từ · ~4 phút đọc

Triệu Vân Sương khéo léo giấu bức tranh cũ vào tay áo lụa xanh, cảm nhận lớp giấy mỏng manh chạm vào da, như mang theo linh hồn của mẹ Lăng Thiên, sẵn sàng trở thành vũ khí trong mưu kế trà xanh của cô.

Ánh nắng sớm len qua khe cửa lãnh cung, chiếu lên gương mặt thanh tú, nơi đôi mắt cô lấp lánh sự tính toán, nụ cười dịu dàng như hoa sen che giấu ngọn lửa báo thù.

“Lý Thấm, ngươi đã hủy hoại quá nhiều người, và hôm nay ta sẽ khiến ngươi mất lòng tin của triều đình,” cô thì thầm, tay vuốt nhẹ tay áo, ánh mắt sắc lạnh.

Bức tranh, tìm thấy trong thư phòng cũ của cha, vẽ mẹ Lăng Thiên bên viên ngọc đen, với dòng chữ ám chỉ thế lực bóng tối đứng sau Lý Thấm.

Cô quyết định dùng nó để gieo rắc nghi ngờ trong buổi triều hội hôm nay, nơi Lý Thấm sẽ xuất hiện để củng cố quyền lực.

Tại cung Hoàng Kim, các đại thần tụ họp, không khí nặng nề bởi những tin đồn về âm mưu trong triều.

Lý Thấm bước vào, áo gấm đỏ thêu phượng hoàng, nụ cười trà xanh rực rỡ, nhưng ánh mắt cô ta sắc lạnh, quét qua Vân Sương đang đứng hầu phía sau.

“Vân Sương, mang trà cho các đại thần,” Lý Thấm ra lệnh, giọng ngọt ngào nhưng đầy ý đồ, như muốn thử lòng cô.

Cô cúi đầu, nụ cười trà xanh nở trên môi.

“Thần thiếp tuân lệnh,” cô đáp, tay nâng khay trà, cố ý làm rơi một mảnh giấy giả gần đại thần Lý Chính, người thân cận với Lý Thấm.

Mảnh giấy ghi dòng chữ ám chỉ Lý Thấm liên kết với thế lực bóng tối, khiến Lý Chính nhíu mày, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ.

Trong triều hội, cô khéo léo nhắc đến một tin đồn về viên ngọc đen, khiến các đại thần xì xào, ánh mắt Lý Thấm tối sầm lại.

“Lý Chính, ngươi trung thành với ta chứ?” Lý Thấm hỏi, giọng ngọt ngào nhưng đầy nghi ngờ, tay siết chặt quạt lụa.

Lý Chính vội thanh minh, nhưng hạt mầm mâu thuẫn đã được gieo, đúng như Vân Sương dự tính.

Sau triều hội, Lý Thấm gọi cô đến cung Phượng Hoàng, ánh mắt công chúa như lưỡi dao sắc.

“Vân Sương, ngươi dường như biết quá nhiều,” Lý Thấm nói, giọng sắc lạnh, tay vuốt nhẹ quạt lụa.

Cô cúi đầu, nụ cười trà xanh che giấu sự tính toán.

“Thần thiếp chỉ là một cung nữ, không dám biết gì ngoài phận sự,” cô đáp, giọng run run, nhưng trong lòng, cô biết mình đã đẩy Lý Thấm vào thế khó.

Đêm đó, cô gặp Lăng Thiên trong hậu hoa viên, ánh trăng chiếu lên áo bào đen của anh, làm nổi bật gương mặt lạnh lùng nhưng đầy quan tâm.

“Vân Sương, ngươi đã khiến triều đình xáo động,” anh nói, giọng trầm, bước đến gần cô, hơi ấm từ anh khiến cô run nhẹ.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt gặp ánh mắt anh, khoảnh khắc H+ đầy cảm xúc khi anh kéo cô vào vòng tay, hơi ấm bao bọc cô như một lời hứa.

“Thái tử, thần thiếp chỉ muốn công lý cho ngài và gia đình ta,” cô nói, giọng nghẹn ngào, tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập đều.

Lăng Thiên siết chặt tay cô, ánh mắt anh lóe lên sự đau đớn.

“Vân Sương, ngươi là ánh sáng của ta, nhưng ta sợ lời nguyền sẽ cướp đi tất cả,” anh thì thầm, giọng trầm ấm, khiến tim cô tan chảy.

Cô mỉm cười, ánh mắt kiên định.

“Thái tử, chúng ta sẽ phá vỡ lời nguyền cùng nhau,” cô nói, nhưng Lý Thấm bất ngờ xuất hiện từ xa, ánh mắt cô ta lóe lên sự nghi ngờ tột độ.

“Vân Sương, ngươi lại ở đây?” Lý Thấm hỏi, giọng sắc lạnh, tay siết chặt quạt lụa.

Cô cúi đầu, nụ cười trà xanh nở trên môi.

“Thần thiếp chỉ làm theo lệnh,” cô đáp, nhưng trong lòng, cô biết mình phải chuẩn bị cho cái bẫy lớn hơn từ Lý Thấm.