Một chiếc hộp gỗ nhỏ được giấu dưới sàn lãnh cung, lộ ra khi Triệu Vân Sương vô tình làm rơi chén trà, ánh mắt cô lấp lánh sự tò mò khi nhặt nó lên, cảm nhận được một bí mật lớn sắp hé lộ.
Ánh đèn dầu chiếu lên hoa văn cổ xưa trên hộp, khiến tim cô đập mạnh, như một lời nhắc nhở về hành trình báo thù đang đến hồi căng thẳng.
Cô mở hộp, tìm thấy một lá thư cũ, nét chữ run rẩy của một đại thần từng trung thành với cha cô, tiết lộ rằng ông ta biết bí mật về thế lực bóng tối và sẵn sàng giúp cô lật đổ Lý Thấm.
“Lý Thấm, ngươi không ngờ ta sẽ tìm thấy đồng minh trong triều,” cô thì thầm, nụ cười trà xanh nở trên môi, ánh mắt sắc lạnh.
Lá thư ghi tên đại thần Trần Hạo, người từng bị Lý Thấm giáng chức vì phản đối cô ta.
Cô quyết định liên lạc với Trần Hạo, dùng ông ta để gieo rắc mâu thuẫn lớn hơn trong triều đình.
Ngày hôm sau, cô cố ý để Lý Thấm nghe tin đồn về Trần Hạo âm mưu phục chức, khiến công chúa ra lệnh giám sát ông ta, làm các đại thần khác xì xào.
Mâu thuẫn trong cung Phượng Hoàng và triều đình càng thêm căng thẳng, đúng như cô dự tính.
Nhưng Lý Thấm gọi cô đến cung Phượng Hoàng, ánh mắt công chúa như lưỡi dao sắc, như muốn moi móc sự thật.
“Vân Sương, ta nghe nói ngươi hay lảng vảng gần các đại thần,” Lý Thấm nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy đe dọa, tay vuốt nhẹ quạt lụa.
Cô cúi đầu, nụ cười trà xanh nở trên môi.
“Thần thiếp chỉ làm theo lệnh,” cô đáp, nhưng trong lòng, cô biết Lý Thấm đang nghi ngờ mình hơn bao giờ hết.
Lý Thấm ra lệnh cô tham dự một buổi họp bí mật của các đại thần, như thể muốn thử lòng trung thành của cô.
Cô khéo léo làm rơi một mảnh giấy giả gần Lý Chính, ám chỉ ông ta liên kết với Trần Hạo, khiến Lý Thấm nghi ngờ thêm đồng minh của mình.
Sau buổi họp, cô lẻn vào gặp Trần Hạo trong hậu hoa viên, ánh mắt ông ta lóe lên sự kiên định.
“Cô nương, ta sẽ giúp cô lật đổ Lý Thấm, vì công lý cho tướng quân Triệu,” ông nói, giọng trầm.
Cô gật đầu, ánh mắt kiên định, nhưng trong lòng, cô biết đồng minh này có thể là con dao hai lưỡi.
Đêm đó, cô gặp Lăng Thiên trong điện Đông cung, ánh mắt anh lóe lên sự lo lắng xen lẫn cảm kích.
“Vân Sương, ngươi đang mạo hiểm quá nhiều,” anh nói, bước đến gần cô, hơi ấm từ anh khiến cô run nhẹ, khoảnh khắc H+ khi tay anh siết chặt tay cô.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt gặp ánh mắt anh.
“Thái tử, thần thiếp muốn chúng ta cùng phá vỡ lời nguyền và lật đổ Lý Thấm,” cô nói, giọng nghẹn ngào, nhưng trong lòng, cô biết mình đang bước trên lằn ranh sinh tử.
Lý Thấm bất ngờ xuất hiện, ánh mắt cô ta lóe lên sự nghi ngờ tột độ.
“Vân Sương, ngươi dám âm mưu trước mặt ta?” cô ta hỏi, giọng sắc lạnh, tay siết chặt quạt lụa.
Cô cúi đầu, nụ cười trà xanh nở trên môi.
“Thần thiếp chỉ làm theo lệnh,” cô đáp, nhưng trong lòng, cô biết đồng minh mới và manh mối từ lá thư sẽ là chìa khóa để đối phó với Lý Thấm.