Trận mưa rào cuối hạ trút xuống thành phố như muốn gột rửa hết những bụi bặm của những tòa nhà cổ kính, nhưng lại vô tình khiến tâm trạng của Lâm Diệp càng thêm thê lương. Đứng trước sảnh trung tâm triển lãm, cô siết chặt bức tranh bọc trong lớp nilon mỏng, thứ tài sản cuối cùng mà cô hy vọng có thể đổi lấy tiền thuê nhà tháng này. Những gã thợ săn tranh đã nhìn cô bằng ánh mắt giễu cợt, họ gọi tác phẩm của cô là thứ rác rưởi không có linh hồn, một sự xúc phạm đối với nghệ thuật phục cổ. Lâm Diệp cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, cái lạnh của nước mưa thấm vào lớp áo mỏng khiến đôi vai cô run lên bần bật vì uất ức và kiệt sức. Cô định bước ra ngoài màn mưa đen kịt kia, mặc kệ định mệnh xô đẩy, thì một chiếc ô đen tuyền bất ngờ che khuất tầm nhìn, ngăn lại những giọt nước đang trực chờ tạt vào mặt cô. Một mùi hương trầm thanh khiết, trầm mặc và tĩnh lặng bao trùm lấy không gian, xua đi mùi ẩm mốc của đất đá và sự tuyệt vọng đang bủa vây lấy tâm trí cô gái trẻ.
Người đàn ông đứng đó, tay cầm ô vững chãi, diện mạo nho nhã dưới ánh đèn vàng mờ ảo của sảnh triển lãm hiện lên như một bức tượng tạc hoàn mỹ. Anh ta mặc một chiếc măng tô dài màu xám tro, cặp kính gọng vàng che giấu đôi mắt sâu thẳm nhưng lại toát lên vẻ điềm đạm, trí thức của một kẻ có địa vị cao trong xã hội. Không cần đợi Lâm Diệp lên tiếng, anh ta khẽ khom người, nhìn vào góc bức tranh đang bị lộ ra dưới lớp nilon rồi mỉm cười, một nụ cười vừa vặn, không thừa không thiếu. Anh ta giới thiệu mình là Thẩm Ngôn Chi, giáo sư của Viện Phục chế cổ vật, cái tên vốn dĩ chỉ xuất hiện trong những cuốn tạp chí chuyên ngành danh giá mà Lâm Diệp hằng ngưỡng mộ. Ngôn Chi không nói về sự nghèo khổ của cô, anh chỉ tập trung vào những đường nét trên tranh bằng một giọng nói trầm thấp, ấm áp như thể đang vuốt ve linh hồn đang vụn vỡ của người đối diện. Sự xuất hiện của anh vào khoảnh khắc ấy giống như một vị cứu thế, người duy nhất nhìn ra giá trị của cô giữa một thế giới đầy rẫy những kẻ mù lòa trước cái đẹp.
Ngôn Chi đề nghị đưa Lâm Diệp về, nhưng không phải về căn phòng trọ chật hẹp của cô mà là về phía xưởng phục chế riêng của anh, nơi anh nói rằng tài năng của cô sẽ được đặt đúng chỗ. Trên xe, anh không hỏi về quá khứ của cô, cũng không đưa ra những lời thương hại rẻ tiền, anh chỉ lặng lẽ điều chỉnh nhiệt độ điều hòa sao cho cô thấy dễ chịu nhất. Lâm Diệp ngồi ở ghế phụ, bàn tay vẫn không buông bức tranh, nhưng trái tim cô đã bắt đầu thả lỏng trước sự lịch thiệp lạ thường của người đàn ông này. Cô không hề biết rằng, ánh mắt Thẩm Ngôn Chi khi nhìn cô qua gương chiếu hậu không hề đơn thuần là sự đồng cảm giữa những người nghệ sĩ. Đó là ánh mắt của một kẻ săn lùng vừa tìm thấy một món cổ vật bị thất lạc, một sự hưng phấn tột cùng được che đậy dưới lớp vỏ bọc bình thản. Anh ta nhìn những ngón tay gầy guộc của cô, thầm nghĩ về việc làm sao để gột sạch những vết chai sần kia, để cô chỉ còn lại sự thuần khiết nhất dưới bàn tay nhào nặn của mình.
Khi chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nằm tách biệt với sự ồn ào của phố thị, Lâm Diệp cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới khác. Thẩm Ngôn Chi dẫn cô đi qua những dãy hành lang dài đầy những bình gốm và những bức họa cổ đang được phục chế dở dang, nơi mỗi món đồ đều được bảo quản trong điều kiện ánh sáng và độ ẩm khắt khe nhất. Anh giải thích rằng nghệ thuật là thứ dễ bị tổn thương, nếu không có một không gian bảo hộ tuyệt đối, cái đẹp sẽ bị thời gian và lòng người tàn phá. Lâm Diệp lắng nghe với sự sùng bái tuyệt đối, cô tin rằng một người yêu quý cổ vật đến mức cực đoan như anh chắc chắn phải là một người có tâm hồn cao thượng. Cô không nhận ra rằng, trong cách anh nói về việc giữ gìn vẻ đẹp, từ "bảo vệ" và "giam giữ" dường như không có ranh giới rõ ràng. Đối với Thẩm Ngôn Chi, sự tự do là kẻ thù của sự hoàn hảo, và anh đã quyết định rằng Lâm Diệp sẽ là tác phẩm phục chế vĩ đại nhất trong cuộc đời mình.
Đêm đó, Lâm Diệp được sắp xếp ở trong một căn phòng đầy đủ tiện nghi, nơi có sẵn cả những bộ quần áo lụa mềm mại nhất mà cô chưa từng dám mơ tới. Thẩm Ngôn Chi đứng ở cửa, nhìn cô với ánh mắt trìu mến nhưng kiên định, dặn dò cô hãy nghỉ ngơi và đừng lo lắng về bất cứ điều gì bên ngoài kia nữa. Anh nói rằng từ nay về sau, thế giới của cô chỉ cần có hội họa và những gì anh cung cấp, mọi giông bão sẽ được ngăn lại sau cánh cửa này. Lâm Diệp chìm vào giấc ngủ trong sự an tâm giả tạo, cảm giác như mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên sau những ngày dài lưu lạc. Cô không hay biết rằng, ở căn phòng đối diện, Ngôn Chi đang chậm rãi đeo đôi găng tay trắng, tỉ mỉ ghi chú vào sổ tay về sự xuất hiện của cô như thể ghi chép về một món bảo vật vừa được đưa vào bộ sưu tập. Những sợi dây vô hình bắt đầu được giăng ra, nhẹ nhàng và êm ái đến mức con mồi không hề cảm nhận được sự hiện diện của chiếc lồng đang dần khép lại.