MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG GIAM BẠCChương 14

LỒNG GIAM BẠC

Chương 14

1,055 từ · ~6 phút đọc

Khi những bức tranh của bộ sưu tập "Hồi sinh" bắt đầu gây tiếng vang khắp các diễn đàn nghệ thuật Trung Quốc, Lâm Diệp nhận được một bức thư tay không dán tem, chỉ có một dấu ấn sáp hình hoa trà trắng – biểu tượng ám ảnh của gia đình họ Thẩm. Người gửi thư là Thẩm Lan, em gái cùng cha khác mẹ với Thẩm Ngôn Chi, một người phụ nữ đã biệt tích tại Pháp hơn mười năm nay để chạy trốn khỏi sự giáo điều cực đoan của dòng họ. Thẩm Lan hẹn gặp cô tại một trà quán lâu đời ở vùng ngoại ô thành Bắc, nơi những gốc liễu rủ bóng xuống mặt hồ yên ả, một bối cảnh hoàn toàn tách biệt với sự xô bồ của phố thị. Lâm Diệp đến cuộc hẹn với một tâm thế cảnh giác nhưng cũng đầy tò mò, cô muốn biết liệu còn có những góc khuất nào của Ngôn Chi mà cô chưa khám phá hết, hay liệu người phụ nữ này có mang theo một sự chiếm hữu mới nào khác. Khi đối diện với Thẩm Lan, Lâm Diệp ngỡ ngàng vì người phụ nữ này có khí chất vô cùng giống mình, nhưng đôi mắt bà lại chứa đựng một sự mệt mỏi và thấu hiểu của kẻ đã từng trải qua cơn bão.

Thẩm Lan không đến để đòi lại tài sản hay trách móc, bà đến để trao cho Lâm Diệp một chiếc hộp gỗ mục nát chứa đựng những lá thư tuyệt mệnh của những nạn nhân trước đó mà bà đã âm thầm thu thập được. Bà kể rằng, Ngôn Chi không chỉ chiếm hữu những người phụ nữ anh ta yêu, mà anh ta đã bị chiếm hữu bởi chính nỗi sợ bị bỏ rơi từ thuở nhỏ, một loại di truyền tâm lý độc hại của đàn ông nhà họ Thẩm. Bà tiết lộ một sự thật chấn động: vẫn còn một nạn nhân của Ngôn Chi còn sống sót, hiện đang lẩn trốn trong một viện điều trị tâm thần hẻo lánh ở vùng núi tỉnh Vân Nam. Cô gái ấy tên là Tô Nhược, người đã từng là "tuyệt tác" đầu tiên của Ngôn Chi nhưng đã hóa điên sau khi chứng kiến sự tàn nhẫn của anh ta đối với nghệ thuật. Lâm Diệp nghe những lời kể ấy mà cảm thấy lồng ngực thắt lại, cô nhận ra rằng sự tự do của mình sẽ không bao giờ trọn vẹn nếu cô không giúp đỡ những người vẫn còn đang bị giam cầm trong bóng tối tâm linh do Ngôn Chi để lại.

Sự xuất hiện của Thẩm Lan đã mở ra một chương mới trong cuộc đời Lâm Diệp, một hành trình không còn là chạy trốn mà là dấn thân vào những tàn tích của sự chiếm hữu để cứu chuộc. Cô quyết định cùng vị phóng viên ảnh thực hiện một chuyến đi đến Vân Nam, mang theo những bằng chứng và hy vọng có thể đưa Tô Nhược trở lại với thực tại. Trên chuyến tàu hỏa xuyên qua những dãy núi trùng điệp của miền Tây Nam Trung Quốc, Lâm Diệp nhìn ngắm khung cảnh thay đổi qua cửa sổ và suy ngẫm về sự liên kết kỳ lạ giữa những người phụ nữ bị tổn thương. Cô bắt đầu nhận ra rằng sự chiếm hữu của Ngôn Chi giống như một loại virus, nó lây lan và tàn phá mọi thứ xung quanh, nhưng cũng chính nó đã tạo ra một cộng đồng những người phụ nữ kiên cường chống chọi lại nghịch cảnh. Đôi tay cô lúc này đã hoàn toàn vững chãi, cô bắt đầu phác thảo chân dung của Tô Nhược qua lời kể của Thẩm Lan, những nét vẽ mang theo sự cảm thông và một lời hứa về sự giải thoát.

Tại Vân Nam, không khí loãng và lạnh của vùng cao nguyên khiến Lâm Diệp cảm thấy đôi chút choáng váng, nhưng mục tiêu phía trước đã tiếp thêm sức mạnh cho cô vượt qua những mệt mỏi thể xác. Cô đứng trước cổng viện điều trị cũ kỹ, nơi thời gian dường như ngưng đọng từ nhiều thập kỷ trước, cảm nhận được một luồng không khí u ám bao trùm lấy không gian. Khi nhìn thấy Tô Nhược – một người phụ nữ gầy gò, tóc bạc trắng dù tuổi đời còn rất trẻ, đang ngồi vẽ những vòng tròn vô tận trên nền đất – Lâm Diệp đã bật khóc vì xót xa. Tô Nhược không nhận ra bất cứ ai, cô ấy chỉ liên tục lẩm bẩm về việc "màu vẽ đã cạn" và "người ấy sẽ đến lấy đi đôi mắt của ta", một sự ám ảnh về sự kiểm soát của Ngôn Chi vẫn còn nguyên vẹn sau nhiều năm. Lâm Diệp tiến lại gần, cô không dùng lời nói mà dùng chính một bức tranh vẽ cảnh mặt trời mọc ở thành Bắc để thu hút sự chú ý của người phụ nữ tội nghiệp kia.

Một sự giao thoa cảm xúc diệu kỳ đã xảy ra khi Tô Nhược lần đầu tiên ngừng vẽ những vòng tròn và đưa tay chạm vào bức tranh của Lâm Diệp, đôi mắt vốn trống rỗng chợt ánh lên một tia sáng yếu ớt. Lâm Diệp hiểu rằng cuộc hành trình phục chế này sẽ khó khăn hơn bất kỳ bức họa cổ nào, vì nó là việc hàn gắn một linh hồn đã bị vỡ vụn thành trăm mảnh bởi sự chiếm hữu cực đoan. Cô không vội vã, cô ngồi xuống bên cạnh Tô Nhược dưới gốc cây anh đào đang nở rộ, cùng cô chia sẻ những sắc màu của sự tự do giữa đất trời Vân Nam hùng vĩ. Sự chiếm hữu của Thẩm Ngôn Chi giờ đây không còn là xiềng xích nữa, mà đã trở thành động lực để Lâm Diệp vươn lên, trở thành một người cứu rỗi cho những mảnh đời cùng khổ như mình. Cô biết rằng, chỉ khi đưa được tất cả những người như Tô Nhược ra ngoài ánh sáng, tòa lồng giam bạc trong lòng cô mới thực sự biến mất hoàn toàn.