MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG GIAM BẠCChương 4

LỒNG GIAM BẠC

Chương 4

1,090 từ · ~6 phút đọc

Mùa đông năm ấy tại thành Bắc đến sớm hơn thường lệ, những bông tuyết đầu mùa trắng xóa bắt đầu bao phủ lên những mái ngói lưu ly của tòa biệt thự mang phong cách kiến trúc dân quốc cổ điển. Sau sự cố tại buổi triển lãm, Thẩm Ngôn Chi đã cho người đóng kín mọi cửa sổ ở tầng hai, chỉ để lại một khe hở nhỏ để không khí lưu thông, khiến căn phòng của Lâm Diệp luôn chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo và tù đọng. Anh không còn cho phép cô tự do đi lại trong khu vườn, thay vào đó, mỗi ngày anh đều mang vào phòng cô một chậu trà hoa trắng, loài hoa thanh tao nhưng lại mang hơi thở của sự tàn độc vì nó chỉ nở rộ trong cái lạnh thấu xương. Ngôn Chi vẫn duy trì vẻ ngoài của một vị giáo sư nho nhã, hàng ngày anh vẫn đích thân mang khay trà vào cho cô, tỉ mỉ dùng chiếc kẹp bạc để gắp từng viên đường bỏ vào tách, nhưng tuyệt nhiên không còn nhắc đến việc vẽ tranh. Sự im lặng của anh giống như mặt hồ đóng băng, bên dưới là những dòng chảy ngầm của sự thị uy và trừng phạt, khiến Lâm Diệp cảm thấy mỗi giây phút trôi qua đều là một sự hành hạ về tinh thần.

Một buổi chiều, khi tiếng gió rít qua những khe cửa nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm, Thẩm Ngôn Chi đột ngột yêu cầu Lâm Diệp thay một bộ sườn xám bằng lụa vân rồng màu đỏ sẫm. Màu đỏ ấy rực rỡ đến mức chói mắt giữa căn phòng xám xịt, giống như một vệt máu tươi rơi trên nền tuyết trắng, một sự tương phản đầy bạo liệt mà anh ta cực kỳ ưa thích. Ngôn Chi cầm lấy chiếc lược sừng trâu, đứng sau lưng cô và bắt đầu chải tóc, những lọn tóc đen nhánh được anh vuốt ve một cách thành kính như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo. Anh khẽ khàng đặt môi lên vành tai cô, giọng nói thì thầm nhưng lại sắc lạnh như băng mỏng, nhắc lại về tấm danh thiếp mà cô đã giấu dưới gối tối hôm trước. Lâm Diệp run rẩy, cô không hiểu sao anh có thể biết được mọi hành động nhỏ nhất của mình, cho đến khi cô nhìn thấy chiếc camera nhỏ xíu được giấu khéo léo trong con mắt của bức tượng gốm đặt trên kệ sách.

Sự trừng phạt của Ngôn Chi không phải là đòn roi, mà là sự tước đoạt dần dần mọi dấu ấn cá nhân của cô để biến cô thành một thực thể chỉ biết phục tùng theo ý chí của anh. Anh ta đã cho đốt sạch những bản phác thảo cũ của cô ngay trước mặt cô trong lò sưởi, nhìn ngọn lửa liếm láp những giấc mơ thanh xuân của cô với một vẻ mặt vô cùng bình thản, thậm chí là thỏa mãn. Anh nói rằng những thứ đó quá tầm thường, không xứng đáng với một tuyệt tác được anh phục chế, và từ nay về sau cô chỉ được phép vẽ những gì anh yêu cầu, trên những tấm toan đã được anh đóng dấu ấn riêng. Lâm Diệp nhìn đống tro tàn trong lò sưởi, cảm thấy trái tim mình cũng vừa lụi tàn theo những nét vẽ ấy, cô nhận ra sự chiếm hữu của người đàn ông này đã vượt qua ranh giới của tình yêu để trở thành một sự tôn thờ điên cuồng đối với cái đẹp chết chóc. Anh muốn cô phải là một bức tranh tĩnh vật, không được có suy nghĩ, không được có khát vọng, chỉ cần tồn tại để anh chiêm ngưỡng và độc chiếm trong bóng tối của tòa biệt thự này.

Đêm đó, Thẩm Ngôn Chi không rời đi mà ngồi lại trong phòng, yêu cầu cô phải vẽ lại chính diện mạo của anh dưới ánh nến bập bùng, một bài kiểm tra cho sự trung thành tuyệt đối của cô. Lâm Diệp cầm cọ bằng đôi tay run rẩy, từng đường nét trên khuôn mặt người đàn ông đối diện hiện lên vừa quen thuộc vừa xa lạ, một vẻ đẹp tàn nhẫn được che đậy bởi lớp vỏ tri thức hoàn mỹ. Ngôn Chi nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh lửa đỏ rực, tạo nên một cảm giác ma mị và kinh dị như những truyền thuyết về những kẻ thu thập linh hồn trong những câu chuyện cổ Trung Hoa. Khi bức vẽ hoàn thành, anh ta đứng dậy, vuốt ve khuôn mặt mình trên giấy rồi quay sang hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn không có nhiệt độ nhưng lại đầy sự chiếm hữu cực đoan. Anh thì thầm rằng cô là báu vật duy nhất mà anh không bao giờ để mất, cho dù phải bẻ gãy đôi cánh của cô để cô mãi mãi không thể bay về phía ánh mặt trời ngoài kia.

Chuỗi ngày sau đó, Lâm Diệp bắt đầu rơi vào trạng thái u uất, cô không còn nói chuyện, cũng không còn phản kháng, chỉ lẳng lặng thực hiện mọi yêu cầu của Ngôn Chi như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Sự ngoan ngoãn bất thường này khiến anh ta hài lòng, anh bắt đầu nới lỏng kiểm soát một chút, cho phép cô xuống lầu dùng bữa tối cùng mình thay vì chỉ ở trong phòng. Tuy nhiên, sự tự do ấy lại đi kèm với những sợi dây ràng buộc mới, khi mọi bước chân của cô đều có sự đi kèm của những người hầu trung thành, những kẻ mà Ngôn Chi đã nuôi dưỡng từ lâu để bảo vệ "báu vật" của mình. Căn biệt thự giờ đây giống như một lăng mộ cổ đại, nơi mà mọi sự sống đều phải tuân theo những luật lệ hà khắc của chủ nhân, và Lâm Diệp chính là món đồ tùy táng lộng lẫy nhất trong cuộc đời của Thẩm Ngôn Chi. Cô nhìn ra cửa sổ lầu Tây, thấy tuyết vẫn rơi dày đặc, che lấp mọi lối đi, biến thế giới bên ngoài thành một ký ức xa vời mà cô chẳng thể chạm tới được nữa.